<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803</id><updated>2011-08-02T00:54:16.247+07:00</updated><category term='Lượm'/><category term='Nghe'/><category term='Vọc'/><category term='Xem'/><category term='Dạo'/><category term='Nhảm'/><title type='text'>No Title</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>33</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-2426612708459439652</id><published>2011-07-17T18:08:00.005+07:00</published><updated>2011-07-17T20:07:49.515+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhảm'/><title type='text'>Nghìn trùng xa cách</title><content type='html'>&lt;i&gt;Nghìn trùng xa cách, người cuối chân trời&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Ðường dài hạnh phúc, cầu chúc cho người&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Coi PBN 103, các cụ lão lủ khủ ra kể những giai thoại tình ca vừa thấy buồn, vừa thấy vui. Nếu cứ lý trí mà xét thì chắc các cụ sẽ bị giới nữ ném cả chục tấn ...đá vì chẳng có gì hay ho với những người thân hiện tại để mà hoài niệm những nhớ thương, thương nhớ cả hàng chục năm. Một trong những thông điệp của series Lost mà tôi rất thích là tất cả những gì xảy ra, những con ngừơi ta gặp gỡ, dù là thoáng qua, hay có mối gắn bó sâu đậm đều là một sự sắp đặt định sẵn (kiểu như nhân duyên của châu Á). Thế nên, xét trong cái riêng, cái tôi của mỗi người thì những kỷ niệm, những  gì đã qua dù buồn hay vui, dù xấu hay tốt đều đáng để trân trọng cất giữ và đó là những  món quà của cuộc sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn nhạc sĩ Thanh Sơn trong cơn bạo bệnh vẫn cố gắng nói " ...xin trả hết về cho người. cám ơn em đã cho tôi, tặng tôi những vết thương của tình yêu..." mới thấy được sức tàn phá mãnh liệt của chữ tình. Thảo nào mà Trịnh Công Sơn phải viết "Tình yêu như trái phá..." còn Trư Bát Giới trong phim chế Hồng Kông suốt ngày nghêu ngao "Đa tình tự cổ không dư hận..." mà không muốn thành Phật.&lt;i&gt;&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;"Chuyện đôi ta buồn ít hơn vui, lời khóc lời cười, trả hết cho người, cho người đi..." &lt;/i&gt;hay &lt;i&gt;"mưa bên chồng, có làm em khóc, có làm em nhớ, những khi mình mặn nồng..." &lt;/i&gt;đúng với mọi chuyện tình trên thế gian. Chia tay thì muốn trả hết cho nhau kể cả ...thời gian chỉ để không vấn vương. Chia tay dù với bất cứ lý do gì thì bao giờ cũng là những lời trách móc đến cay độc, để sau đó bình lặng trong tâm hồn thì mới nhớ đến nhau thât đẹp.&lt;br /&gt;Công nghệ hiện đại (chat, fone, webcam) ngày nay có thể khiến ngừơi ta yêu nhau chớp nhoáng chỉ trong vòng vài tháng dù ở cách xa 2 bên đầu đại dương nên những lá thư tình kiểu Trịnh Công Sơn thật sự không còn phù hợp. Những câu chuyện tình sến đẫm lệ&amp;nbsp; không mài ra gạo mà ăn, không biến ra túi LV mà đeo được. Ta quay cuồng trong vũ điệu kiếm tìm vật chất hiện thực và đắm chìm trong những giấc mơ riêng mình về những điều không có thật. Vấn đề nan giải khi tìm kiếm giá trị MỸ trong cuộc đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đứng về góc độ xã hội học, cho dù mơ hồ không thực tế nhưng nếu giá trị MỸ được coi trọng ( hay tuyệt vời nhất là cả CHÂN-THIỆN-MỸ) và được số đông coi là đích của cuộc sống thì làm được gì? Chí ít là sau một đêm ân ái, những vần thơ "da em trắng, anh chẳng cần ánh sáng" chắc sẽ nhiều hơn những clip quay trộm bung lên mạng. Sau một cuộc chia tay ,những lời tự sự kiểu "em đi qua đời anh, không nhớ gì sao em?" sẽ nhiều hơn là những lời phỉ báng nhục mạ hay tệ hơn là ...cứa cổ nhau. :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;**&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối tuần với "Rabbit Hole", một phim rất khó nuốt. Nicole Kidman vẫn là một trong những phụ nữ hấp dẫn nhất thế giới trong trái tim triệu triệu gã đàn ông.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-2426612708459439652?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/2426612708459439652/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/07/nghin-trung-xa-cach.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/2426612708459439652'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/2426612708459439652'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/07/nghin-trung-xa-cach.html' title='Nghìn trùng xa cách'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-1970376389213965998</id><published>2011-07-14T15:34:00.000+07:00</published><updated>2011-07-17T18:07:23.405+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhảm'/><title type='text'>Lan man về woman</title><content type='html'>&lt;blockquote&gt;&lt;em&gt;So let me tell you (my daughter) again and again and again:&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt; I love you, yeah, yeah, yeah, now and forever.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;(Woman - John Lennon)&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;*&lt;br /&gt;Hôm qua dẫn con gái đi ăn gà rán rồi mua một số thứ nó thích, nàng cứ xin giữ lại tất tật hoá đơn. Về đến nhà, nàng hí hoáy ngồi tính những món của nàng rồi thỏ thẻ "con xài hết như đây nè". Chiếm đến 4/5 số tiền đã chi, mình grừ lên nhăn nhó, nàng ngó lơ chạy ra góc học tập cắt dán cái gì đó. Lát sau nàng chạy ra chỗ mình ngồi và đưa một tấm giấy hình chữ nhật cắt vuông vắn, trên đó nắn nót chữ &lt;strong&gt;1 tỷ&lt;/strong&gt;, cười khanh khách bảo "con cho ba nè" rồi chạy đi không thèm nhìn đến vẻ mặt bàng hoàng đến ngu ngơ của papa nó. Mình cất tấm séc ấy vào ví. Đểu nhưng mà...Yêu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều khi đi nhậu với những bạn bè, đồng nghiệp, những thằng như mình thừơng bị ánh nhìn thương hại kiểu như không có...con trai. Bảo đảm nếu ai đó trong bàn lên tiếng "tao thích con gái hơn con trai" thì sẽ nhận được sự tán thưởng, gật gù...đểu kiểu thôi để nó tự sướng đi, khơi dậy nỗi buồn hoa phượng làm gì, hehe. Phụ nữ thường hay bực mình khi đến tuổi cập kê mà ai đó bóng gió xa xôi vê chuyện bồ bịch, chồng con nhưng đàn ông còn mệt hơn gấp trăm lần. Trên 25 mà chưa có bồ, trên 35 mà chưa có vợ thì bao giờ cũng bị coi như những thằng dở dở, hâm hâm. Có vợ mà kế hoạch lâu quá cũng bị nghi ngờ là ...tịt (cá này còn ngại ác). Đẻ con gái thì phải có con trai. Đẻ con trai thì phải có con gái, Đẻ 2 cả trai cả gái thì bị kêu là ít. Đẻ nhiều mà hoàn cảnh nheo nhóc thì bị cười là ham đẻ. Nói chung đủ kiểu miệng thế gian.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;**&lt;br /&gt;Thật ra quan niệm "con gái là con người ta" không phản ánh thói trọng nam. khinh nữ như một số người phê phán, đó chỉ là bề nổi. Gốc của chuyện này xuất phát từ thuở khai thiên lập địa qua cơ chế tổ tông và bằng sự thiết lập gia phả, dòng họ để vận hành trong đời sống. Đàn ông được coi là người gieo giống và mặc nhiên cái giống đó thuộc về đàn ông. Chả thế mà khi Võ Tắc Thiên chấp chính không coi trọng giống của mình sinh ra bằng giống của những người đàn ông mang họ mình. Một trạng thái tâm lý có quá trình ngang với lịch sử loài người ăn sâu qua từng thế hệ nên rũ bỏ nó là chuyện rất khó. Từ đó, việc "gieo được giống đực" cũng thể hiện được một phần sự mạnh mẽ, bản lĩnh, sức mạnh của đàn ông. Có lẽ, xu hướng đàn ông thích ngoại tình nhiều hơn phụ nữ một phần bắt nguồn từ tiềm thức này, gieo giống nhiều chủng thì xác suất tồn tại và mạnh mẽ của nòi cũng cao hơn. Giải phóng khỏi tư tưởng này chính là cách sống của một bộ phận dân số các nước phát triển cao hiện nay : đề cao bản thân mình hơn trong một kiếp sống bằng việc thể hiện mình đã sống ra sao và sống như thế nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở lại chuyện bàn nhậu có những tâm sự rất buồn cười. Như, "làm cho lắm cũng dâng tài sản vào tay người khác". Hay "Giả như tao chết đi thì sao nhỉ? Nhà mình nó ở, xe mình nó đi, vợ mình nó cỡi, con mình nó gõ (đầu), giống mình nó bỏ..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hehe, nghĩ đến sự chết mà vẫn còn ghen tức về giống. Đứng về mặt mê tín, mình thấy buồn cười và mâu thuẫn ở điểm nếu con người lại đầu thai và tất nhiên ở một dòng họ khác thì việc sống và gieo giống của mình ở đời trước có ý nghĩa gì?!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;Bộ phận sinh dục ngoài việc gieo giống còn là công cụ chính yếu nhất để thể hiện tình cảm nam nữ. Suy cho cùng, tất cả những vấn đề tranh giành của nhân loại nhằm mưu cầu hạnh phúc đơn giản hay đạt được tham vọng, quyền lực tối thượng đều có nguyên nhân trực tiếp hoặc gián tiếp xuất phát từ lợi ích cá nhân ( mà trong đó tình dục chiếm phần rất lớn). Không khó để thấy điều này qua các định nghĩa "thất tình lục dục" hay "tội tổ tông" của các tôn giáo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có hai bộ phim rất hay về những vấn đề ẩn ức đằng sau tình dục mà mình được xem qua, một phim Âu và một phim Á. Rất mệt vì những cảnh sex trần trụi của nó buộc người ta phải động não để nghĩ tình dục là gì trong cuộc sống này (nếu rãnh hơi, hehe). Cả hai bộ phim đều&lt;br /&gt;kết thúc với việc bộ phận sinh dục của đàn ông bị cắt rời khỏi thân thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- "Antichrist" là một phim Thụy Điển từng đạt giải Cannes và gây ra rất nhiều tranh cãi của các nhà phê bình và giới xem phim. Phim kể về một đôi vợ chồng trong một đêm tình ái đã vô tình để đứa con duy nhất thiệt mạng. Giây phút mà cả hai đạt đến đỉnh điểm của sự hoan lạc cũng là giây phút mà đứa con rơi xuống đất từ cửa sổ cao tầng. Chuyện dẫn đầy bi kịch đó làm nền để đạo diễn đưa suy tư của mình vào những thước phim mô tả trạng thái tâm lý dằn vặt, mẫu thuẫn không lối thoát của hai nhân vật duy nhất trong phim : nguồn gốc của tội lỗi là tình dục/ biết là tội lỗi nhưng vẫn không thể thiếu điều đó/ làm điều đó và lại nghĩ đến tội lỗi. Cuối cùng, việc hủy hoại bộ phận sinh dục của bản thân và bạn tình trong lần làm tình cuối cùng là giải pháp để họ cảm thấy thanh thản trong cuộc đời này. Phim mang màu sắc tôn giáo và muốn đồng cảm được với đạo diễn có lẽ phải tìm hiểu thêm về Kinh Thánh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- "In the Realm of the Senses" là một bộ phim khác do Nhật hoàn toàn sản xuất năm 1976 nhưng phải đứng tên Pháp vì những cảnh tình dục và bạo lực bị phản đối ầm ĩ ở đất nước châu Á này. Vài chục năm sau, người ta mới coi đó là một tác phẩm điện ảnh tâm lý xuất sắc chứ không phải là một bộ phim porno khêu gợi nhục dục. Từ một vụ án có thật về một người phụ nữ lang thang với bộ phận sinh dục nam bị cắt rời, đạo diễn đã vẽ lại một câu chuyện về tâm lý trong tình yêu và tình dục. Một cặp nam nữ bị hấp dẫn nhau bởi tâm hồn, cơ thể, những khoái cảm nhục dục và sống những tháng ngày truy hoan cho đến sức cùng lực kiệt. Bộ phận sinh dục bị cắt rời là vật để biểu hiện cho sự không còn ý nghĩa sống khi người đàn ông mất đi chức năng làm tình, cũng là vật dành tặng cho người bạn tình với tâm lý yêu đương chiếm hữu mãnh liệt, cũng là một biểu tượng linga.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;****&lt;br /&gt;Nghĩ tới nàng con gái yêu của mình một ngày nào đó sẽ bắt đầu đối mặt với những chuyện tình cảm, hoặc biết đâu vô tình bị làm khổ, "dày vò" tinh thần, thể xác bởi những thằng đàn ông...như mình, cũng thấy nao nao. Nhưng, C'est La Vie, đó là một phần cuộc sống mà ai cũng phải tự mình đối mặt và tìm ra hướng tốt nhất cho bản thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Con gái là con người ta" nhưng nếu có khả năng "gieo giống" đến cả một đôi bóng thì mình vẫn thích đó là đội bóng nữ hơn là đôi bóng nam. Rất chân thật và không hề "tự sướng" =))&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-1970376389213965998?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/1970376389213965998/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/07/lan-man-ve-woman.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/1970376389213965998'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/1970376389213965998'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/07/lan-man-ve-woman.html' title='Lan man về woman'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-8739090117835676946</id><published>2011-07-06T18:38:00.000+07:00</published><updated>2011-07-17T18:05:26.198+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Xem'/><title type='text'>Dear John</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://www.filme77.com/wp-content/uploads/2010/05/dear-john-739146l-imagine.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://www.filme77.com/wp-content/uploads/2010/05/dear-john-739146l-imagine.jpg" width="215" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Dear John" là một câu chuyện đơn giản đến ngạc nhiên. John- một thanh niên đang phục vụ trong quân đội trải qua 2 tuần nghỉ phép ở quê nhà gặp được Savannah - một nữ sinh đang trong kỳ nghỉ hè. Họ yêu nhau trong thời gian ngắn ngủi rồi tạm xa nhau với những lời hứa hẹn. Thư đi tin lại rồi họ cũng gặp lại nhau. Sau sự kiện 911, John quyết định tái ngũ bỏ Savannah ra đi. Quá trình thư đi tin lại tiếp nối để rồi lá thư cuối John nhận được là lời chia tay. John dồn sức lực vào sự nghiệp binh trường và trở về gặp Savannah, anh biết đựơc lý do cô rời bỏ anh ta. Một lần nữa, John lại ra đi nhưng chính lần ra đi này đã giải thoát cho cả 2 được thực sự tự do trở lại với nhau một cách hết sức thuyết phục!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có bạn hỏi tôi tại sao lại thích một cuốn phim cho tuổi teen này, tôi không trả lời được. Thật sự phim chả có gì hấp dẫn, mấy lần tôi định buông xuôi chuyển kênh và chỉ vì chút tò mò níu kéo lại mà thành đến...hết phim. Chẳng hạn như khi đang diễn ra chuyện tình bình thường của 2 bạn trẻ thì tôi nghĩ chắc phải có bí ẩn gì từ phía ông bố của John. Lúc buồn chán vì chẳng có gì là quan trọng hấp dẫn và bắt đầu nhủ thầm John lại bị chết như một kiểu tình tiết "anh tiền tuyến, em hậu phương" thì John lại sống nhăn trở về tìm gặp Savannah hết sức lãng nhách và nhạt nhẽo. Rồi đến khi biết đựơc cái lý do mà Savannah chia tay thì đang định thở dài thôi ôm nhau đi cho hết phim thì John bỗng bỏ đi. Tôi đang chuyển sang nghĩ bụng bỏ đi thì cũng hợp lý hóa ra lại có cái happy-end từ sự bỏ đi này. Ngộ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ, điều đọng lại trong phim không đến từ chuyện tình yêu, những kịch tính, những tình huống cao trào (vì có đâu mà đến) mà đến từ những chuyện bên lề tình yêu; từ số phận của các nhân vật sống bên cạnh những căn bệnh thời đại của xã hội : tự kỷ ở trẻ em và trầm cảm ở người lớn; từ ước mơ và hoài bão dần được coi là dị thường trong một thế giới ngày càng thực dụng và luôn xảy ra nguy cơ chiến tranh.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-8739090117835676946?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/8739090117835676946/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/07/dear-john.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/8739090117835676946'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/8739090117835676946'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/07/dear-john.html' title='Dear John'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-5245119719153974169</id><published>2011-07-04T15:45:00.000+07:00</published><updated>2011-07-17T18:01:43.414+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghe'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Xem'/><title type='text'>Điệu buồn ngàn năm</title><content type='html'>*&lt;br /&gt;Coi "Vân Sơn in Praha". Đứng hồn với bài "Điệu buồn ngàn năm", cả ca từ, nhạc và phần phối buồn tê tái. Cuối bài, nghe giới thiệu của Bảo Phúc - ồ lên, anh này mới có sáng tác hay vậy à. Chợt thấy kỳ kỳ, sửng vài phút mới nhớ ra Bảo Phúc đã thành ngừơi thiên cổ từ vài năm trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;**&lt;br /&gt;Điểm thành công của các chương trình ca nhạc Hải Ngoại ngoài việc đem đến cho công chúng một góc nhìn toàn diện hơn về nhạc sĩ còn là nâng cao phong cách ca sĩ. Nhìn một em Tóc Tiên sở hữu một giọng hát bình bình nhưng với phương pháp xây dựng hình tượng mang tính chuyên nghiệp của Thúy Nga Paris khiến em đẳng cấp và sang trọng hơn hẳn ca sĩ đồng trang lứa và đồng sắc giọng trong nước. Một điểm đặc biệt nữa là phần phối âm, phối khí phát triển vược bực đem lại sắc thái mới đầy ngạc nhiên trong những bài hát cũ. Nghe Thanh Tuyền hát một bài cực "sến" (Gõ cửa - Vân Sơn in Praha) trong tiếng kèn phụ họa của một nhạc công nước ngoài mới thấy sự độc đáo. Âm nhạc không biên giới nhưng người chơi âm nhạc buộc phải toát ra cái hồn văn hóa của xứ sở họ đang sống, không thể khác được. Điều đó giống như thể món nước mắm ngậy mùi của Việt Nam được gia công chế biến thành một thứ nứơc chấm mà dân tộc nào cũng có thể đồng ẩm nhưng vẫn mang hương vị Việt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;Chợt chú ý đến một đoạn phóng sự về một phụ nữ Sec lấy một anh chồng Việt. Không phải vì chuyện đem dùi tí tẹo gõ chuông lớn xứ người mà vì chuyện thuần hóa tư tưởng. Nhìn một cô vợ Sec ở nhà nuôi ba đứa con, quản lý việc buôn bán y chang bà vợ mà ông Tú Xương miêu tả. Một cô vơ biết ăn nuớc mắm, thịt chó, mắm tôm và tất tần tật những thứ ở Việt mà có khi một số người Việt không ăn được.Hỏi cô ta có bỏ chồng không? Cô ta trả lời không bao giờ bỏ chồng. Hỏi nếu chồng bỏ cô ta thì sao? Đáp, chồng bỏ thì đi lấy chồng khác, cũng sẽ là người Việt :DBa đứa con lai xinh như mộng so với người Việt nhưng đương nhiên là khác biêt rất nhiều với người bản xứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;****&lt;br /&gt;Thèm một cây saxophone, từ lâu rồi. Saxophone có thể mua, nhạc có khả năng tự tập. Điều nan giải nhất là đang sống trong những căn nhà liên kế phổ biến ở Sài Gòn nên cực kỳ khó trong việc cách âm. Tò tí te loạn xạ nhiều khi chúng đè ra oánh bỏ mother.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Điệu Buồn Ngàn Năm - Bảo Phúc&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Con tàu nào qua, đưa người rời xa&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Để lại mình ai bâng khuâng giữa trời&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Một đời phiêu lãng đi quanh từng ngày&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Dài theo năm tháng một bóng hình ai&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt; Ngàn năm thương nhớ tràn lấp từng giây và mãi mãi &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Con đường ngày xưa thương hoài chiều mưa&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Dù tình vừa xa nơi đây ngóng chờ&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Người đi có nhớ trong ai từng giờ&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Đường xưa vẫn đó người đã về đâu&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt; Bàn chân in dấu ngày tháng qua mau, gió bạc đầu &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Tình yêu xin giữ mãi, giữ lâu dài cho đến muôn đời&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Điệu buồn ngàn năm hãy nhớ nhau hoài, xin nhớ nhau hoài&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt; Thương nhớ theo sông dài xuôi tìm biển khơi &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Muôn trùng đại dương xin đừng vội quên&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Ân tình nghìn năm theo con sóng buồn&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Bàn tay nhỏ bé ru ngoan tình gầy&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Ngày qua đêm tới chiều sóng đầy vơi&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt; Đời chia muôn lối ngàn gió nổi trôi vẫn yêu người&lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-5245119719153974169?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/5245119719153974169/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/07/ieu-buon-ngan-nam.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/5245119719153974169'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/5245119719153974169'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/07/ieu-buon-ngan-nam.html' title='Điệu buồn ngàn năm'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-461551114278450542</id><published>2011-04-26T21:17:00.003+07:00</published><updated>2011-04-26T21:23:39.875+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vọc'/><title type='text'>How to Embed FLV Flash Videos in your Blog ?</title><content type='html'>Video Sharing Sites like Youtube or Google video provide &lt;b&gt;simple HTML code for embedding their video clips in your web pages&lt;/b&gt;.  But sometimes we want to add raw Flash Video files like SWF  animations   or FLV [streaming or progressive] which are frequently used by News or  media websites.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Now to embed  flash video files, you can either  download the flv or swf flash video to your hard drive, convert it to  avi, wmv or mov format and then upload it to your Youtube account. Then  you can use the Youtube supplied HTML code to embed that  video in your  webpage or blog. The video will play wrapped inside the Youtube or  Google Video player skin.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The above approach works but is clearly  not the best way to do things. What if the original video is updated -  then you will have to revisit the whole encoding-decoding cycle again.  Secondly, &lt;b&gt;there will be considerable loss in video quality when it is  converted from one format to another and Youtube is definitely not the  best place to see high resolution video clips. They will degrade it to  320x240 size clip&lt;/b&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;So here's a very easy way for embedding  flash videos in your website without loosing any quality. Also you won't  have to download the video to your own server - you can embed the flash  video player in your site and it will stream the video [or play  directly] from the source website [&lt;b&gt;you might want to obtain permission from the content host since you will be consuming his bandwidth&lt;/b&gt;]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;To  do this, just copy-paste the following HTML snippet in your blog  template and  replace the height, width and streamName parameters with  real values [you can find &lt;b&gt;the video size (dimensions) and URL of the flash video by looking at the HTML source &lt;/b&gt;code of the webpage where the video is originally embedded]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;lt;object width="Width in Pixels" height="Height in Pixels" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=7,0,19,0"&amp;gt; &amp;lt;param name="salign" value="lt"&amp;gt; &amp;lt;param name="quality" value="high"&amp;gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &amp;lt;param name="scale" value="noscale"&amp;gt; &amp;lt;param name="wmode" value="transparent"&amp;gt; &amp;lt;param name="movie" value="http://geekfile.googlepages.com/flvplay.swf"&amp;gt; &amp;lt;param name="FlashVars" value="&amp;amp;streamName=FLV_Video_URL&amp;amp;skinName=http://geekfile.googlepages.com/flvskin&amp;amp;autoPlay=true&amp;amp;autoRewind=true"&amp;gt;&amp;nbsp; &amp;lt;embed width="Width in Pixels" height="Height in Pixels" flashvars="&amp;amp;streamName=FLV_Video_URL&amp;amp;autoPlay=true&amp;amp;autoRewind=true&amp;amp;skinName=http://geekfile.googlepages.com/flvskin" quality="high" scale="noscale" salign="LT" type="application/x-shockwave-flash" pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer" src="http://geekfile.googlepages.com/flvplay.swf" wmode="transparent"&amp;gt; &amp;lt;/embed&amp;gt;&amp;lt;/object&amp;gt;&lt;br /&gt;Incase you would like the &lt;b&gt;video to start only when the site visitor hits the play button, replace autoPlay=true with autoPlay=false&lt;/b&gt;.  Once the video track finishes playing, the cue marker would return to  the original position. You can disable this by setting autorewind=false.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Here's  a real world example - this flash video is hosted on an external news  website in flv format but  has been embedded in this site using just the  above HTML code. See the video player skin is non-branded and looks  more sleek and professional.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-461551114278450542?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/461551114278450542/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/04/how-to-embed-flv-flash-videos-in-your.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/461551114278450542'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/461551114278450542'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/04/how-to-embed-flv-flash-videos-in-your.html' title='How to Embed FLV Flash Videos in your Blog ?'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-5894531824975917255</id><published>2011-04-18T01:28:00.001+07:00</published><updated>2011-05-15T04:10:38.077+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Lượm'/><title type='text'>Với những người đang sống trong các thành phố đổ nát của Nhật, một cuộc sống kém thoải mái hơn đã bắt đầu</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/iQfdl7y-blE" title="YouTube video player" width="480"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;h1 style="color: black; font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Với những người đang sống trong các thành phố đổ nát của Nhật, một cuộc sống kém thoải mái hơn đã bắt đầu&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h1&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;a href="http://www.washingtonpost.com/world/for-those-who-stay-in-japans-battered-towns-a-less-comfortable-life-begins/2011/04/04/AFnKOewC_story.html" target="_blank"&gt;Chico Harlan&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;Koichi Ohtsu 53 tuổi và ông nhận ra giai đoạn cuối cuộc đời mình sẽ là giai đoạn khó khăn nhất.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;Và ông đã chuẩn bị để đón nhận  điều đó. Nếu ông mất đi công việc giảng viên đại học bởi quá ít sinh  viên nhập học kỳ tới, ông sẽ ở lại thành phố ven biển bị sóng thần tàn  phá này để dạy học gia sư. Nếu các cửa hàng địa phương vẫn trong tình  trạng gần cạn kiệt hàng, ông sẽ lái xe 1 giờ đồng hồ để đi chợ và trở về  nấu bữa tối. Ishinomaki là nhà. Có lẽ hàng tuần nữa kể từ giờ ông sẽ có  thể đi bộ đến miến thờ Phật trên đỉnh đồi gần nhà mình và nhìn ngắm  thành phố từ trên đỉnh đồi mà không rơi lệ.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;“Tôi đã sẵn sàng”, Ohtsu nói. “Tôi sẵn sàng chia sẻ gánh nặng này.”&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;Giống như hàng vạn người sống ở  các thành phố và thị trấn Đông Bắc nước Nhật đã bị tàn phá bởi cơn địa  chấn và sóng thần ngày 11 tháng 3, Ohtsu đang chấn chỉnh lại cuộc sống  của mình, cố gắng điều hòa công việc cần phải làm và khoảng thời gian  cần để làm. Dân số trải rộng của Nhật Bản trước thảm họa đang già đi và  thu hẹp lại; tại Ishinomaki, cứ 3 người lại có 1 người từ 60 tuổi trở  lên. Tại đây cũng như nhiều nơi khác, khả năng tái thiết lệ thuộc vào  những cư dân đã ở đây cả đời đang già đi, những người phải chọn ở lại và  tập thích nghi với cuộc sống không lấy gì làm dễ chịu hay theo đuổi một  cuộc sống dễ dàng hơn ở nơi khác.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;Ohtu thỉnh thoảng lại lắc đầu  khi nghĩ rằng lối thoát ở rất gần. Chỉ đi 30’ về phía Tây là sẽ đến một  nơi không có bùn, không có gạch ngói đổ nát, không có sự đau khổ. Ông  chỉ cách các ngọn núi nơi ông vẫn thích trượt tuyết có 4$ đường tính  thuế. Kể cả bây giờ, khi ông lái xe đến những chỗ này, ông vẫn nghe nhạc  Beatles và hát theo thật to. Sau đó ông quay về Ishinomaki, trên con  đường công nghiệp ngập ngụa những rác mà sóng thần cuốn đến. Những chiếc  xe tại nhỏ đang bị “nướng chả” trên những cột điện thoại. Những chiếc  xe vận tải móp méo nằm trên vỉa hè. Cây được phủ trong bùn và báo.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;“Đôi lúc thật khó khăn và thậm  chí đau đớn khi chuyển tư duy của tôi từ sự bình yên này để tập trung  vào những thứ này” ông Ohtsu nói và tắt nhạc đi.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;Ông nhìn sang trái nơi một  chiếc xe buýt chuyên chở học sinh được sơn hình các nhân vật Pokemon bị  đập dẹt nhô ra từ đống đổ nát của một nhà trẻ.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;“Chúa ơi” ông Ohtsu nói.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;Một trong những người may mắn&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;Theo một nghĩa nào đó, Ohtsu là  một trong số những người may mắn nhất trong một nơi không may mắn. Ông  sống trên đỉnh một ngọn đồi tại một thành phố nơi mà tất cả mọi thứ nằm  phía dưới ngọn đồi đã biến thành gạch vụn, với 28,000 ngồi nhà bị phá  hủy và hơn 5000 người chết hoặc mất tích. Khi một phóng viên của  Washington Post đến thăm Ishinomaki tuần trước, Ohtsu đã thành chân  phiên dịch viên và hướng dẫn viên không công. Trong vài ngày đi cùng  nhau, ông Ohtsu giải thích rằng ông đã mất đi cuộc sống hàng ngày nhưng  lại không mất tài sản – và ông nói ông cảm thấy có tội vì ông chỉ mất  mát có từng ấy.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;Trước thảm họa, ông có thể vẽ  ra cuộc sống hàng ngày của mình trên một tấm bảng trắng trong phòng làm  việc của mình. Một tiếng đồng hồ tập Thái Cực Quyền. 4 tiếng học tiếng  Pháp trước chuyến đi Paris ngày 29 tháng 3. Vài giờ giành cho quyển sách  mới nhất của ông về ngôn ngữ học Nhật Bản. Đi ngủ lúc 11 giờ. 4 giờ 30  phút sáng hôm sau dậy.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;Và lúc 2 giờ 46 phút ngày 11  tháng 3, trận động đất mạnh 9.0 độ Rích te xảy đến ở ngoài khơi. Ohtsu  chui dưới gầm bàn bếp, giữ chặt người mẹ 89 tuổi của mình. Khi ông đứng  dậy, những ưu tiên trước đây của ông không còn là ưu tiên nữa.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;Ông và mẹ tuần đầu tiên sau đó  không có điện. Ông đi kiểm tra hàng xóm của mình, tìm những người có nhà  bị phá hủy và ngay sau đó, 10 người, bao gồm 3 em gái tuổi được ngủ  trên tấm nệm tatami trong ngôi nhà nhỏ của Ohtsu. Ông không viết sách  nữa. Ông hủy chuyến đi Pháp. Ông dừng việc tập luyện. Ông tình nguyện  phân phát thức ăn tại một nơi tị nạn trong trung tâm thành phố.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;Ông gặp một nhóm những giáo sư  đồng nghiệp và họ nói về ngôi trường của mình. Đại học Ishinomaki  Senshu. Sinh viên có quay lại trường không? Các em sẽ đi lại như thế  nào, đi tàu hỏa hay xe buýt? Trường sẽ làm thế nào với vài trăm người  đang sơ tán trong khuôn viên?&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;Ohtsu đã trở thành giáo viên,  ông nói, phần bởi vì ông thích suy nghĩ và việc dạy học cho ông thời  gian để suy nghĩ. “Tôi là ai?” ông thích hỏi bản thân như vậy. Và sau  cơn địa chấn, ông đã có những câu trả lời rõ ràng hơn. Vợ ông đã mất 13  năm trước trong một cơn đau tim. Họ không có con. Ohtsu hiện nay, trước  hết, là một người con trai chăm lo cho mẹ mình là Toyoko. Bà cần ông. Bà  bị bệnh Aizheimer giai đoạn đầu, điều này có nghĩa là hàng ngày bà tỉnh  dậy và lại tìm hiểu lại từ đầu chuyện gì đã xảy ra với thành phố của  họ.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;Một đêm, khi đang xem TV,  chương trình tin tức địa phương chiếu cảnh ngôi trường tiểu học mà bà  Toyoko đã từng học. GIờ nó chỉ còn là bộ khung đen xì.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;“Mẹ nhìn này,” Ohtsu nói “Trường của mẹ đấy.”&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;Bà che miệng lại.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;“Ôi, thật là một thảm họa khủng khiếp,” bà nói.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;“Giờ đây những hình ảnh ở trên  TV – những hình ảnh cứ trôi đi thôi,” Ohtsu sau đó giải thích. “Như kiểu  bà là một thiền sư vậy. Bà sống tại đây, trong thời điểm này, trong sự  đánh giá của tôi. Thỉnh thoảng tôi ngưỡng mộ bà hơn bao giờ hết. Tôi  không coi bà như một người ngây dại. Tôi cứ nhắc đi nhắc lại với bà rằng  “Chúng ta là như thế này đây.”&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;Trông chờ sự lạc quan&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;Trong những giây phút trầm  lặng, Ohtsu vật lộn với câu hỏi: “Giờ chúng ta thế nào đây?” Ba tuần sau  sóng thần, ông gặp bạn của một người bạn – một chuyên gia về tái thiết  sau thảm họa – một người nói chuyện với những từ ngữ bao quát về sự hy  vọng và sự hồi sinh. Vị chuyên gia này nói “Chúng ta sẽ xây dựng lại.”&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;Nhưng Ohtsu không đồng ý. Chắc  chắn là Ishinomaki sẽ phát triển lại, ông nói. Nhưng vẫn sẽ có những  khoảnh khắc đen tối, bi quan và nhiều lúc không ai cảm thấy được tái  sinh cả. Bạn không thể gói gọn tất cả mọi việc cần phải làm trong một  câu nói sáo.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;“Lạc quan,” ông Ohtsu nói “Tôi chưa thấy nó đâu cả.”&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;Ohtsu có một trang blog, nơi  ông thường đăng những tấm ảnh chụp những bãi biển ông đã đến, những lễ  hội mùa hè mà ông tham dự. Trong những tuần gần đây, ông đã chụp hàng  trăm tấm ảnh của sự tàn phá, nhưng những tấm ảnh này ông giữ cho riêng  mình. Ishinomaki sau thảm họa sóng thần vẫn quá đau thương, bị phơi ra  quá mức, không thể trưng ra ngoài được, ông nói.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;Ông đã có một ngoại lệ. Một  ngày, khi đang làm tình nguyện tại trại tị nạn, ông nhìn thấy một phụ nữ  và cháu của bà co rúm sau một chiếc xe tải, cùng chia nhau một bát mỳ.  Người bà đang bị hói và cậu bé mặc một chiếc áo bằng vải bông dài tay,  mũ trùm đầu kín mặt. Tuyết đang rơi. Ohtsu chụp một bức ảnh và sau đó  đăng lên mạng. “Tôi cảm thấy làm thế thật kinh khủng” ông nói, nhưng ông  muốn mọi người nhìn thấy bức ảnh bởi nó giải thích phần nào việc ở lại  Ishinomaki sau thảm họa sóng thần có ý nghĩa với ông như thế nào.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;“Lòng trắc ẩn là bài học cơ  bản,” ông Ohtsu nói. “Hãy lắng nghe người khác, cùng cảm nhận. Bạn không  nhất thiết sẽ giúp được họ, nhưng khóc khi người ta khóc, cười khi  người ta cười. Hãy cho họ thấy vẻ mặt ấm áp của bạn. Đây là những điều  đạo Phật răn dạy. Những việc đang xảy ra ở đây đã củng cố đức tin của  tôi.”&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;a href="mailto:harlanc@washpost.com"&gt;harlanc@washpost.com&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;i&gt;Phóng viên đặc biệt Akiko Yamamoto tại Tokyo đã đóng góp cho bài báo này.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;Người dịch: Thu Hà&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;Hiệu đính: Nguyễn Quang Thạch&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-5894531824975917255?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/5894531824975917255/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/04/voi-nhung-nguoi-ang-song-trong-cac.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/5894531824975917255'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/5894531824975917255'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/04/voi-nhung-nguoi-ang-song-trong-cac.html' title='Với những người đang sống trong các thành phố đổ nát của Nhật, một cuộc sống kém thoải mái hơn đã bắt đầu'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/iQfdl7y-blE/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-6662627002935028440</id><published>2011-04-18T01:19:00.001+07:00</published><updated>2011-04-18T01:20:24.606+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Lượm'/><title type='text'>No, no, no it ain't me babe</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/nADCKIT_Kbw" title="YouTube video player" width="480"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;No, no, no it ain't me babe&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Published: &lt;a href="http://www.bangkokpost.com/search/news-and-article?xDate=17-04-2011&amp;amp;xAdvanceSearch=true"&gt;17/04/2011&lt;/a&gt; at 12:00 AM (http://www.bangkokpost.com/print/232254/)&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nearly half a century after first infuriating folkies by rejecting their  calls to take a leading role in protests against the war in Vietnam,  Bob Dylan made his debut in the country with the ''voice of a  generation'' label as ill-fitting as ever.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;The 69-year-old played to a crowd of about 4,000 people at the outdoor RMIT University stadium in Ho Chi Minh City last Sunday.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Much of the publicity surrounding the event played up Dylan's  supposed ties to the anti-war movement of the 1960s and suggested that  the Vietnam gig had brought things full circle.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;An Associated Press report on the concert read: ''After nearly five  decades of singing about a war that continues to haunt a generation of  Americans, Dylan is finally getting his chance to see Vietnam at  peace.''&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;A recording of Jack Kerouac's On The Road was read over the stadium's  sound system prior to the concert _ the Beat classic and the  preponderance of Western baby boomers milling about in the festival  atmosphere made it seem as if a chapter in folkie history really was  about to be written.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;But if Dylan himself attached any meaning to the event beyond it  being one more stop on his Never-Ending Tour, he did not show it. The  singer addressed the audience directly only once: ''Hello friends,'' he  said, before name-checking his band members.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;The nattily-dressed (crimson shirt, brass buttoned black jacket,  topped with a wide-brimmed white hat) singer seemed loose and enjoying  himself, smiling when he and his tight five-piece found their way into  the right rhythm.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Moving fluidly between the harmonica, keyboard and guitar, Dylan seemed vexed more by the bugs he had to&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;dhoccasionally swat away than by what his appearance might mean for the history books.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;RMIT Stadium has a capacity of more than 8,000 and organisers might  have hoped that Dylan's connection to Vietnam in the popular imagination  might have resulted in a sold-out show. That only half of the tickets  had been snapped up speaks to how tenuous a connection this was.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;The three songs commonly considered Dylan's chief contributions to  the anti-Vietnam War movement _ Blowin' in the Wind, The Times They Are  a-Changin', and Masters of War _ were written before the US engagement  in the country had become a focal point of protest.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;These songs and others _ God on Our Side, for example _ were  undoubtedly a part of the ''soundtrack'' of the protest-era 1960s, but  that was because they had been appropriated by the anti-war movement or  covered by those who were active in it, such as Joan Baez and Peter,  Paul and Mary.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;While Dylan's verses were used to condemn the war in Vietnam, the  songwriter himself never publicly did so. It's a point on which he's  been consistent _ unlike Baez or Bono and the campaigning artists of  today, Dylan has always put the music first, not the mission.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;In Chronicles, the first instalment of his autobiography, Dylan  details his frustration at being co-opted into the '60s protest  movement. ''I had very little in common with and knew even less about a  generation that I was supposed to be the voice of,'' he wrote.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;By the latter half of the '60s, not only was Dylan not a part of the  anti-war movement, he was actively on the run from those who were.  Hippies stalked him into a state of paranoid isolation and journalists  refused to accept that he wanted nothing to do with the protests.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;''Reporters would shoot questions at me and I would tell them  repeatedly that I was not a spokesman for anything or anybody and that I  was only a musician,'' Dylan writes in Chronicles. ''They'd look into  my eyes as if to find some evidence of bourbon and handfuls of  amphetamines.''&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;It was appropriate then that Dylan's Ho Chi Minh City concert delivered on none of the portent surrounding it.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Event organisers Saigon Sound System and the Australian RMIT  University put on a first-rate festival show, a model for this part of  the world, but still sold only half the tickets. And this despite  gearing the early part of the evening's entertainment to Vietnamese  audiences with a tribute to one of the country's most beloved  singer-songwriters, Trinh Cong Son.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;The singer, who died in 2001, was dubbed the ''Bob Dylan of  Vietnam'', by Joan Baez no less, but unlike Dylan, Son's lyrics were  about the ''American War'', as it is known in his country, and the  heartaches its divisions caused.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;The opening act featured a top selection of Vietnamese stars  performing Son's ballads, but, changing times and all, it was Uyen Linh,  winner of the 2010 Vietnam Idol television competition, who drew the  strongest crowd reaction.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;It was a fitting opening tribute given the importance of the event _  regardless of Dylan's status as anti-war balladeer, he is the  highest-profile Western artist to play in the country. But if the intent  was to shore up the number of locals attending the concert it failed.  (Ticket prices of US$50 [1,500 baht], general, and $120, VIP, didn't  help). Of the 4,000-plus in attendance, the majority were Westerners _ a  mix of young backpackers and those of Dylan's vintage.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;The atmosphere was little different from warm weather rock festivals  anywhere in the world, with some slight local variations _ tightly  wrapped alcohol promotion girls, security guards who did not resemble  pro wrestlers and, of course, the most convenient ride to town being on  the back of a motorcycle.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;There was little at the show to suggest that this was a  government-censored effort. Vague reports that Dylan had censored his  set list to please the authorities in Beijing and elsewhere on his Asian  tour brought forth the righteous wrath of critics such as New York  Times columnist Maureen Dowd. ''Iconic songs of revolution like The  Times They Are a-Changin', and Blowin' in the Wind wouldn't have been an  appropriate soundtrack for the 2,000 Chinese apparatchiks in the  audience taking a relaxing break from repression,'' Dowd wrote.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Human Rights Watch went as far as to say that Dylan should be  ''ashamed of himself'' over the alleged censorship. Brad Adams,  executive director of the group's Asia division, said: ''He [Dylan] has a  historic chance to communicate a message of freedom and hope, but  instead he is allowing censors to choose his playlist.''&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Similar sentiments were expressed for the Ho Chi Minh City show,  after an organiser of the concert said that Dylan had to submit songs as  part of the process to attain a performing licence in Vietnam.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;The condemnation came despite the extent of the supposed censorship  being a matter of conjecture. The songs Dylan played in Beijing and the  slightly modified set he brought to Vietnam suggest that he went through  perfunctory screening procedures and played what he wanted to play.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;In her column, Dowd cites the exclusion of The Times They Are  a-Changin' and Hurricane from his set list as proof that he was singing  from a party-sanctioned songbook.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;However, Dylan's archived set lists show that he rarely performs  either song live anywhere _ he last played Hurricane in concert in 1976.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Dylan's Vietnam set list did not differ drastically from those he  would play anywhere else in the world. His pounding Hard Rain's Gonna  Fall struck the decisive counter note to any notion that Dylan had been  forced by censors to keep things light.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;The conflated sense of importance that had been artificially attached to the concert dropped as the evening progressed.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Dylan strived for fresh arrangements of his most familiar songs _ A  Simple Twist of Fate, and It Ain't Me Babe freshly reinvented for the  night _ and avoided nostalgia by playing as many of his more recent  songs as his classics. His voice _ known to many as ''the croak'' _ was  worlds apart from what it had been in the studio, but kept an intensity  and cadence well suited to the updated takes on the songs.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Those in attendance weren't hearing the voice of a generation but a  69-year-old rocker, resisting the temptation to which many of his  contemporaries succumb by refusing to become a geriatric jukebox lazing  on a back catalogue.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;As for the political import of his performance, there was no more  here than anywhere else the Never-Ending Tour will take the singer.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bangkok Post &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;h1 style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Không, không, không, em chọn nhầm người rồi, em yêu ơi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h1&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Ngót nghét nửa thế kỷ đã trôi  qua kể từ khi Bob Dylan lần đầu tiên đã làm cho người hâm mộ thể loại âm  nhạc đại chúng [folkie] tức phát điên vì đã từ chối lời họ kêu gọi ông  đảm nhận vai trò dẫn đầu các cuộc biểu tình phản đối cuộc chiến tranh ở  Việt Nam, nay buổi công diễn lần đầu tiên của ông tại chính đất nước đó  được người ta dán cho cái nhãn “tiếng nói của một thế hệ” xem ra vẫn  trật khấc.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Chủ nhật tuần trước người đàn  ông 69 tuổi này đã biểu diễn trước một đám đông khoảng 4000 người tại  sân vận động ngoài trời của trường Đại học RMIT ở thành phố Hồ Chí Minh.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Những lời quảng cáo xung quanh  sự kiện này hầu như đều cố tình làm nổi bật việc Dylan được cho là mối  liên hệ với phong trào phản chiến trong những năm 1960 và gợi cho người  ta ý nghĩ rằng hợp đồng biểu diễn tại Việt Nam lần này đã đưa mọi chuyện  trở lại điểm xuất phát.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Một phóng viên của hãng thông  tấn AP có mặt tại buổi biểu diễn đã viết: ”Sau gần năm thập kỷ hát về  một cuộc chiến tranh đến nay vẫn tiếp tục ám ảnh cả một thế hệ người Mỹ,  Dylan cuối cùng đã có dịp chứng kiến Việt Nam trong thời bình.”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Trước khi buổi biểu diễn bắt  đầu ban tổ chức đã cho phát một đoạn cuốn băng ghi âm cuốn tiểu thuyết  Trên đường [On the Road] của nhà văn [Mỹ] Jack Kerouac qua hệ thống âm  thanh của sân vận động – nghe lại một tác giả được coi là kinh điển của  thế hệ Beat và nhìn thành phần áp đảo là những người nước ngoài sinh ra  thời hậu chiến đang đi lại với vẻ vô cùng xúc động trong một không khí  vui như hội thế này người ta có cảm tưởng như một chương mới trong lịch  sử âm nhạc đại chúng [folk] sắp được viết ra.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Nhưng giả sử như bản thân Dylan  có gán cho sự kiện này bất kỳ một ý nghĩa nào khác ngoài ý nghĩa nó chỉ  là một trạm dừng chân trong chuyến lưu diễn của ông qua nhiều nước mang  tên Never-Ending-Tour thì ông cũng không thể hiện ra ngoài. Dylan chỉ  nói chuyện trực tiếp với khán giả một lần duy nhất: ông chào “Hello  Friends” [Chào các bạn] rồi bắt đầu giới thiệu tên các thành viên của  ban nhạc.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Dylan trong trang phục điệu  đàng (áo sơ mi màu đỏ thẫm, áo vét đen khuy bọc đổng, đầu đội một chiếc  mũ rộng vành màu trắng) dường như thấy thoải mái và thích thú, miệng mỉm  cười lúc ông cùng ban nhạc chỉ có 5 người đang chuẩn bị bắt đầu buổi  biểu diễn. &amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Dylan thay đổi nhịp nhàng giữa  kèn harmonica, đàn keyboard và ghi-ta, dường như ông bực mình vì thỉnh  thoảng phải dùng tay xua muỗi hơn là phong thái của ông có ý nghĩa gì  đối với sách vở từng viết về ông. &amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Sân vận động của Đại học RMIT  có sức chứa hơn 8000 người và ban tổ chức hi vọng rằng mối liên hệ giữa  Dylan và Việt Nam trong trí tưởng tượng của đại chúng có thể đem lại một  buổi biểu diễn bán hết vé. Việc chỉ có một nửa số vé đã được bán ra đã  nói lên rằng một mối liên hệ như vậy là mong manh biết bao.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Ba ca khúc thường được coi là  đóng góp quan trọng nhất của Dylan cho phong trào chống chiến tranh Việt  Nam,&amp;nbsp; Blowin’ in the Wind, The Times They Are a-Changin’ và Masters of  War được viết vào thời gian trước khi nước Mỹ tham chiến ở đất nước này,  đã từng là một tiêu điểm của sự phản kháng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Những ca khúc nói trên và các  ca khúc khác nữa, God on Our Side, chẳng hạn, chắc chắn nằm trong những  “bản nhạc” của thời kỳ chống chiến tranh của những năm 1960, song những  ca khúc này&amp;nbsp; được là như vậy là bởi vì chúng được những người tham gia  phong trào phản chiến sử dụng vì thấy chúng thích hợp hoặc chúng đã được  hát lại bởi một số nhân vật tham gia tích cực phong trào đó, chẳng hạn  như Joan Baez và Peter, Paul và Mary.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Mặc dù ca từ như thơ của Dylan  được người nghe hiểu là lên án cuộc chiến tranh ở Việt Nam, song bản  thân người sáng tác ca khúc chưa bao giờ công khai nói ra điều ấy. Không  giống như Baez hay Bono hoặc những nghệ sĩ tham gia các phong trào vận  động ngày nay, Dylan trước sau vẫn luôn nhất quán về một điểm, ấy là bao  giờ ông cũng đặt âm nhạc lên trước sứ mệnh tuyên truyền.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Trong cuốn sách tự kể về đời  mình được đăng tải nhiều kỳ lần đầu trên tờ Chronicles, Dylan nói rất kỹ  rằng ông đã thất vọng khi người ta kết nạp ông vào phong trào phản đối  chiến tranh hồi những năm 1960.&amp;nbsp; ”Tôi có rất ít điểm chung với và lại  càng biết rất ít về một thế hệ mà tôi được cho là tiếng nói của thế hệ  đó,” ông viết.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Kể từ nửa cuối những năm 1960,  Dylan không những không phải là một phần của phong trào phản chiến đó mà  ông thực sự còn chạy trốn khỏi những người tham gia phong trào đó. Dân  hippi săn đuổi ông, đẩy ông vào trạng thái hoang tưởng vì bị cô lập còn  giới báo chí thì không dám thừa nhận rằng ông hoàn toàn không muốn liên  quan đến các cuộc biểu tình phản chiến.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;”Các phóng viên thường ném cho  tôi những câu hỏi và tôi đã nhắc đi nhắc lại với họ rằng tôi không phải  là người phát ngôn cho bất cứ điều gì hoặc cho bất cứ ai và rằng tôi chỉ  là một nhạc sĩ,” Dylan viết trên tờ Chronicles. ”Họ nhìn thẳng vào mắt  tôi như thể để phát hiện bằng chứng tôi vừa uống whiskey với một nắm  thuốc gây nghiện amphetamine.”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Như vậy sẽ là thích hợp nếu như  buổi biểu diễn của Dylan tại thành phố Hồ Chí Minh được thực hiện mà  không để cho người ta mong đợi là có điềm báo gì xoay quanh sự kiện này.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Nhà tổ chức sự kiện này là  Saigon Sound System và Đại học RMIT Australia quảng cáo đây sẽ là một  buổi biểu diễn thuộc đẳng cấp vào loại hạng nhất, một mẫu mực cho đất  nước này, thế nhưng họ vẫn chỉ bán được một nửa số vé. Chưa kể phần đầu  của buổi biểu diễn ban tổ chức còn phục vụ khán giả Việt Nam bằng một  chương trình tưởng nhớ một trong những ca sĩ-nhạc sĩ được yêu mến nhất ở  đất nước này: Trịnh Công Sơn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Trịnh Công Sơn mất năm 2001,  được Baez đặt tên là ”Bob Dylan của Việt Nam”, song khác với Dylan, ca  từ của Sơn nói về “cuộc Chiến tranh của Mỹ”, theo cách gọi tên ở đất  nước của ông, và nỗi đau khổ do sự chia cắt đất nước.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Một nhóm các ngôi sao chọn lọc  hàng đầu của Việt Nam đã biểu diễn các ca khúc của Sơn để mở đầu buổi  biểu diễn, nhưng thời thế cũng thay đổi và mọi thứ khác cũng vậy, và  Uyên Linh chính là sự thay đổi như vậy, cô là quán quân của cuộc thi  Vietnam Idol năm 2010 trên truyền hình và là người có khả năng lôi cuốn  nhiều nhất sự hưởng ứng của đám đông.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Do ý nghĩa quan trọng của sự  kiện này thì một sự mở đầu như vậy là thích hợp, bỏ qua địa vị của Dylan  như là người sáng tác những ca khúc phản chiến thì dù sao ông cũng là  nghệ sĩ nước ngoài nổi tiếng nhất đến biểu diễn tại đất nước này. Nhưng  nếu như ý định của nhà tổ chức là khuyến khích khán giả người Việt đến  nhiều hơn thì ý định đó đã thất bại. (Giá vé phổ thông là 50 đôla Mỹ còn  giá VIP là 120 đô la đã ngăn cản nhiều người Việt tới xem). Trong số  hơn 4000 khán giả có mặt thì phần lớn là người nước ngoài – lẫn lộn cả  khách tây ba lô lẫn những người cùng thế hệ với Dylan.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Không khí cũng hao hao như  những buổi liên hoan nhạc rock trong một ngày thời tiết ấm áp ở bất cứ  nơi đâu trên thế giới, với một số thay đổi nhỏ mang tính địa phương –  những cô gái đứng quảng cáo rượu trong bộ quần áo bó sát người, những  nhân viên an ninh nom không giống như những đô vật chuyên nghiệp và dĩ  nhiên là phương tiện đi lại thuận tiện nhất trong thành phố là cưỡi trên  một chiếc xe máy.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Nhìn vào buổi biểu diễn thì có  ít dấu hiệu cho thấy đây là một buổi biểu diễn bị chính phủ kiểm duyệt.  Những nguồn tin chưa kiểm chứng nói rằng Dylan đã tự kiểm duyệt danh  sách các ca khúc được chuẩn bị sẵn để làm vừa lòng các nhà chức trách ở  Bắc Kinh và ở những nơi khác trong chuyến lưu diễn châu Á đã gây ra phẫn  nộ chính đáng từ những người chỉ trích, chẳng hạn như người phụ trách  một chuyên mục của tờ New York Times, Maureen Dowd. ”Các ca khúc tạo nên  hình tượng của cách mạng như The Times They Are a-Changin’ và Blowin’  in the Wind không phải là ca khúc thích hợp dành cho 2000 đảng biên  Trung Quốc tạm nghỉ tay đàn áp để thư giãn chút đỉnh,” Dowd viết.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Tổ chức theo dõi nhân quyền  (Human Rights Watch) thậm chí còn chỉ trích mạnh hơn, họ nói rằng Dylan  “nên tự thấy xấu hổ” vì điều được họ cho là sự kiểm duyệt. Brad Adams,  giám đốc của chi nhánh châu Á của tổ chức này nói: ”Ông ấy [Dylan] có  một cơ hội lịch sử để truyền đạt một thông điệp về tự do, song thay vì  thế ông ấy đang cho phép những người kiểm duyệt lựa chọn danh sách ca  khúc.”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Có những ý kiến tương tự được  bày tỏ đối với buổi biểu diễn ở thành phố Hồ Chí Minh sau khi một nhà tổ  chức nói rằng Dylan đã phải nộp danh sách các ca khúc như là một phần  của thủ tục xin giấy phép biểu diễn tại Việt Nam.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Sự lên án này xảy ra mặc dù sự  được cho là kiểm duyệt chỉ là một vấn đề ở mức phỏng đoán. Các ca khúc  mà Dylan đã biểu diễn ở Bắc Kinh và danh sách có sự thay đổi một chút mà  ông mang tới Việt Nam có thể đưa đến giả thuyết là ông đã trải qua  những thủ tục làm cho chiếu lệ thôi và ông đã biểu diễn các bài mà ông  ấy muốn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Trong chuyên mục của mình, Dowd  dẫn ra việc loại bỏ The Times They Are a-Changin’ và Hurricane ra khỏi  danh sách là bằng chứng cho thấy Dylan đang hát theo một cuốn tuyển tập  các ca khúc được đảng cho phép.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Nhưng thống kê các danh sách ca  khúc biểu diễn của Dylan lại cho thấy ông hiếm khi hát “sống” một trong  trong hai ca khúc trên ở bất cứ nơi đâu – lần cuối cùng ông biểu diễn  ca khúc Hurricane là tại buổi biểu diễn hồi năm 1976.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Danh sách ca khúc biểu diễn tại  Việt Nam của Dylan không khác nhiều so với những lần ông ấy biểu diễn ở  những nơi khác trên thế giới. Ca khúc dữ dội Hard Rain’s Gonna Fall là  một sự lưu ý ngược lại dứt khoát cho những ai có ý nghĩ là Dylan bị các  nhà kiểm duyệt bắt phải loại bỏ những ca khúc dữ dằn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Sự phán đoán chuyện nọ xọ  chuyện kia về ý nghĩa được gán giả tạo cho buổi biểu diễn đã dần dần  biến mất cùng với những gì diễn ra trong đêm diễn đó.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Dylan đã cố gắng phối lại hoàn  toàn mới hầu hết các ca khúc nổi tiếng của ông –&amp;nbsp; A Simple Twist of Fate  và It Ain’t Me Babe đã được ông trình bày theo cách hoàn toàn mới trong  đêm diễn hôm đó và để tránh sự hồi cổ ông đã biểu diễn nhiều ca khúc  sáng tác gần đây hơn bên cạnh các ca khúc kinh điển. Giọng hát của ông –  được rất nhiều người biết tới như là ”cái giọng khàn khàn ộp ộp không  thể lẫn” – khác rất nhiều so với giọng hát trong bản thu âm, nhưng nó  vẫn giữ được cao độ và sự uyển chuyển rất ăn nhập với những lần ông làm  mới cách biểu diễn. &amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Khán giả có mặt hôm đó không  được nghe giọng hát của một thế hệ mà là một rocker 69 tuổi, bằng cách  khước từ làm một cái máy hát tự động [juke-box] già nua lười biếng phát  lại một loạt những ca khúc cũ, ông đã cưỡng lại sự cám dỗ mà rất nhiều  người cùng thế hệ với ông đã không làm nổi. &amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #003366;"&gt;Còn về ý nghĩa chính trị của  lần biểu diễn này của ông thì ở đây hay ở bất cứ nước nào khác trong  chuyến lưu diễn Never-Ending Tour của ông nó chẳng còn tồn tại nữa đâu.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Người dịch: Hiền Ba&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-6662627002935028440?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/6662627002935028440/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/04/no-no-no-it-aint-me-babe.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/6662627002935028440'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/6662627002935028440'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/04/no-no-no-it-aint-me-babe.html' title='No, no, no it ain&apos;t me babe'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/nADCKIT_Kbw/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-7375498328309490776</id><published>2011-04-07T16:45:00.000+07:00</published><updated>2011-04-07T16:46:24.065+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghe'/><title type='text'>Ngàn lân như một</title><content type='html'>&lt;iframe title="YouTube video player" src="http://www.youtube.com/embed/SMznNlfLXP4" allowfullscreen="" width="480" frameborder="0" height="390"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;Có những bài hát không bao giờ xưa cũ, "Time after time" là một ví dụ, nó luôn gây cho tôi sự rung cảm ngàn lần như một.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bảo  đảm ai cũng từng một lần phải có lúc nằm thừ ngừơi ra và nghe những  tiếng tích tắc của đồng hồ trong vô thức. Nghĩ về ai đó bằng sự bối rối  như lạc vào mê cung, hoài niệm những phút giây đẹp đẽ, ngàn lần như một.  &lt;em&gt;(Lying in my bed I hear the clock tick, and think of you, caught up  in circles confusion, Is nothing new, Flashback warm nights, Almost  left behind, Suitcase of memories, time after time )&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt; &lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tôi  rất thích cái điệp khúc "Đường đời lạc lối, hãy đến với em, ngàn lần  như một (em luôn bên anh). Nếu anh hụt hẫng, hãy tựa vào em, em luôn  đang chờ, ngàn lần như một" &lt;em&gt;(If you're lost you can look and you  will find me, Time after time. If you fall I will catch you I'll be  waiting, Time after time) . &lt;/em&gt;Thật ra, ý câu không mới, nó có rất  nhiều trong những truyện, phim, nhạc dòng romantic nhưng ở đây nó có vẻ  mang tính chân thực và bớt sến hơn. Không hiểu sao tôi thích nghĩ "time  after time" là "ngàn lần như một".&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong cuộc sống, có lẽ  rất khó để nghe được câu trên trong tình bạn, tình yêu và cả trong hôn  nhân hay nói đúg hơn là tôi chưa từng biết trường hợp nào vậy. Thú thật  là riêng cá nhân tôi cũng chưa từng nghe ai nói câu này (tất nhiên là  chỉ mang nội dung tương tự) và hình như cũng chưa từng nói với ai. Để  nói ra đươc, cần rất nhiều yếu tố tổng hòa : sự tự tin, sự dũng cảm, sự  mãnh liệt trong tình yêu, sự bao dung, sự hy sinh và sự chân thật.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Dòng đời cũng thế, phù thịnh bao giờ cũng dễ hơn phù suy!&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Cho  nên các nàng nếu có thể bất giác nói được những câu như vậy với người  yêu hoặc người chồng ( khi họ đang bế tắc, hụt hẫng) thì tôi chắc 99% gã  gục vào lòng bạn cho dù có đang mang lốt cọc cằn,thô lỗ, rắn rỏi, tự  tin, hào nhoáng bề ngoài ....Tương tự ở chiều ngược lại khi một lúc nào  đó nghe lời thốt này từ miệng một gã đàn ông thì 99% hắn là sự chọn lựa  tốt nhất của các nàng. Nó có giá trị gấp hàng triệu lần những câu Em yêu  anh/ Anh yêu em hay Em là mật ngọt đời anh/ Anh là mặt trời của đời  em...&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và nếu như cả hai đều nhận được sự khẳng định "ngàn  lần như một" từ phía đối tác thì đó thật sự là một cặp đôi khó có điều  gì đánh bại được trong cuộc sống.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Version cho teen :&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=gEprulJT8e4" rel="nofollow" target="_blank"&gt;http://www.youtube.com/watch?v=gEprulJT8e4&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=K0zMPJfz28Y" rel="nofollow" target="_blank"&gt;http://www.youtube.com/watch?v=K0zMPJfz28Y&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Version cho ai hoài niệm Pop 80&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=VdQY7BusJNU" rel="nofollow" target="_blank"&gt;http://www.youtube.com/watch?v=VdQY7BusJNU&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Version cho người già :&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=SMznNlfLXP4" rel="nofollow" target="_blank"&gt;http://www.youtube.com/watch?v=SMznNlfLXP4&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;02/04/2011&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-7375498328309490776?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/7375498328309490776/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/04/ngan-lan-nhu-mot.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/7375498328309490776'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/7375498328309490776'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/04/ngan-lan-nhu-mot.html' title='Ngàn lân như một'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/SMznNlfLXP4/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-404095950561391109</id><published>2011-04-07T16:42:00.000+07:00</published><updated>2011-04-07T16:44:14.783+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghe'/><title type='text'>Cha và con</title><content type='html'>&lt;iframe title="YouTube video player" src="http://www.youtube.com/embed/Q29YR5-t3gg" allowfullscreen="" width="480" frameborder="0" height="390"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đêm qua nằm coi trên HBO phim "Pirate Radio" rất tếu! Phim nói về một  giai đọan mà các đài radio tư nhân Anh quốc tự phát sóng chống lại sự  độc quyền của nhà nước. Danh từ "Hải tặc Radio" phiếm chỉ các đài phát  sóng đươc lập trên các con tàu nằm ngoài khơi hải phận quốc tế và phát  vào đất liền. Phim là một kho âm thanh và hình ảnh để các tín đồ  rock'n'roll nằm hoài niệm. Trong phim có một đoạn lúc tàu sắp chìm,  thằng nhóc con lo cứu cha là một DJ còn cha thì lo cứu các đĩa nhạc,  giai điệu bài "Father and Son" cất lên làm mình vừa buồn cười vừa cảm  động.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lần đầu tiên mình nghe "Father and Son" do chú Ronan  Keating của Boyzone trình bày. Sau này nhờ một thời CD của các bạn  China nằm dày đặc ngoài Huỳnh Thúc Kháng nên mới được biết đến version  nguyên bản của Cat Stevents.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;"Father and Son" là tranh cãi  giữa một ông bố rock'n'roll và cậu con trai sau thế hệ hippie phản  chiến. Ông bố không cần con học hành giỏi giang, đạo đức cách mạng, tu  chí làm ăn gì sất "&lt;em&gt;Cứ đơn giản, vui vẻ mà sống đi cưng. Những lỗi  lầm tuổi trẻ có gì phải để tâm. Thích lấy vợ, cứ lấy, thích làm gì cứ  làm. Những giấc mơ tươi đẹp của tuổi thanh xuân đến một lúc nào đó (như  tuổi bố giờ nè, hehehe) rồi sẽ vỡ tan...&lt;/em&gt;" Ngược lại cậu con thì tức tưởi &lt;em&gt;"Bố  lúc nào cũng càm ràm nhai đi nhai lại có mấy câu đó mỗi khi con có  chuyện. Chẳng bao giờ bố hiểu con ngay cả khi những lời bố nói là đúng.  Con muốn biến khỏi đây..."&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Một câu chuyện ngàn đời của cha và con hay đúng hơn là khoảng cách giữa 2 thế hệ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Cho  đến bây giờ khi đứng tuổi (gõ từ này chán quá :D), thì mình thay đổi  hoàn toàn trong việc nhận thức những giá trị cuộc sống và những quy nạp  đạo đức mang tính ảo tưởng của xã hội. Chẳng hạn thật là ngớ ngẫn khi  nhận xét một thằng con nhà nghèo tự mình làm ra tiền là giỏi giang đáng  tự hào hơn một thằng con nhà giàu, có sẵn tiền cha mẹ cho để tiêu xài.  Có gì là giỏi giang, tự hào trong chuyện phải làm bán sống bán chết vì  sự tồn tại của bản thân? Ảo! Cuộc sống có vài chục năm, tự nhiên đẻ ra  được sướng sẵn mới đáng để tự hào chứ!&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Hay chuyện ca tụng  những đứa trẻ mồ côi vượt lên trên số phận cũng vớ vẩn không kém. Đã mất  cha, mất mẹ hay mất cả cha lẫn mẹ là một sự thiệt thòi tủi nhục về mặt  tinh thần lẫn vật chất mà chỉ có kiếp sau mới gỡ được. Ngay cả khi cha  mẹ không có chút của cải gì thì những lời càm ràm, bảo vệ, định hướng,  kềm buộc... cũng là một thứ mà rất nhiều người mãi một đời không biết  đến.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;29/03/2011&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-404095950561391109?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/404095950561391109/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/04/cha-va-con.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/404095950561391109'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/404095950561391109'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/04/cha-va-con.html' title='Cha và con'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/Q29YR5-t3gg/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-159503934678556457</id><published>2011-04-07T16:40:00.000+07:00</published><updated>2011-04-07T16:41:59.179+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Xem'/><title type='text'>Bâng quơ với Hereafter của Clint Eastwood</title><content type='html'>&lt;iframe title="YouTube video player" src="http://www.youtube.com/embed/0XvJwTYnKww" allowfullscreen="" width="500" frameborder="0" height="400"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;"Hereafter (Bên kia thế giới)" kể về câu chuyện riêng lẽ của 3 nhân  vật sống cách xa nhau cùng chung mối quan tâm. Một nàng phóng viện  truyền hình người Pháp từng ở ngưỡng cửa cái chết sau một trận sóng  thần, một chàng "dị nhân" người Mỹ có khả năng gọi hồn, một cậu bé ngừơi  Anh mất đi anh trai song sinh chỉ trong khoảnh khắc để rồi sự ưu tư  khắc khoải về thiên đàng và địa phủ là điểm để liên kết họ với nhau giữa  thế giới vô cảm này. Một mô típ dẫn dắt dường như giống Babel phải  không!&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Gọi hồn không là đề cập mới trong phim ảnh. Ít nhất  nó từng  xuất hiện qua cảnh diễn xuất mê hồn của Whoopi Goldperg và  Demi Moore trong "Ghost" (Chợt nhớ ...Oh, my love, my darling, I've  hungered for your touch a long, lonely time....) hay từng được mô tả qua  vai diễn của anh chàng ngừơi Mỹ gốc Hàn trong series "Lost" ( đang  chiếu trên AXN và SCTV 16) nhưng đó chỉ là nền để thể hiện chủ đề tình  yêu (Ghost) hoặc khai thác yếu tố giật gân (Lost). Có vẻ như qua  "Hereafter", một trong những câu hỏi lớn của nhân loại "ta đi về đâu sau  khi chết?" được các bậc thầy Hollywood đưa ra và nhìn nhận một cách khá  nghiêm túc. Chính vì thế, những người yếu bóng vía sẽ không phải lạnh  gáy, thót tim vì sợ trước một chủ đề ma quái. Những gì Clint Eastwood  đem đến cho bạn là các scene xúc động "chạm đến con tim" (@ fan ca sĩ  VN), một nội dung dễ hiểu dễ đoán và một loạt vấn đề để chiêm nghiệm sau  khi xem xong.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có một sự thú vị là khi cả Đông lẫn Tây đều  xác tín chuyện gọi hồn thì có lẽ "linh hồn" gần như thoát ra khỏi tư  tưởng tín ngưỡng và triết học và dần dần hiện hữu trong đời sống thực.  Gõ đến đây, tôi sực nhớ đến mẫu tin đọc vài tháng trước nói về đạo diễn  "Star Wars" tin vào sự khải huyền của năm 2012. Hoặc gần đây nhất, nhiều  vị trẻ và vị già trên mạng ( có thể chẳng theo đạo giáo nào) chọn cho  mình một avatar hay đưa lên status dòng "Prayer for Japan" một cách vô  thức! Cầu cho Nhật thì đã hẳn nhưng cầu AI thì đó là cả một vấn đề tồn  tại không lời đáp chẳng khác như bàn chuyện về ĐÂU sau khi chết là bao.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bàn tay ta làm nên tất cả.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có sức người sỏi đá cũng thành cơm.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Khi thiên tai biến ta đói lã&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lấy ông Trời làm động lực để ...bơm&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trở  lại với phim "Hereafter" thì Matt Damon và cặp song sinh nhóc tì  Frankie McLaren/George McLaren sẽ là bảo chứng cho những ai không thích  đề tài u ám này.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;20/03/2011&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-159503934678556457?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/159503934678556457/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/04/bang-quo-voi-hereafter-cua-clint.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/159503934678556457'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/159503934678556457'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/04/bang-quo-voi-hereafter-cua-clint.html' title='Bâng quơ với Hereafter của Clint Eastwood'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/0XvJwTYnKww/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-7773257595163375129</id><published>2011-04-07T16:35:00.001+07:00</published><updated>2011-04-07T16:39:49.216+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghe'/><title type='text'>ngày từ đêm trắng sinh ra</title><content type='html'>&lt;iframe title="YouTube video player" src="http://www.youtube.com/embed/NwRontDoGwo" allowfullscreen="" width="480" frameborder="0" height="390"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;Dễ thương có thể song hành cùng cái đẹp nhưng dễ thương không là đẹp!  Dễ thương đơn giản chỉ là...dễ thương, đẹp có lẽ khiến người ta dễ  ...yêu. Dễ thương đến từ cái mắt hiếng, từ làn da trắng, từ mái tóc dài  quá mông, từ nụ cười duyên...còn đẹp thì phải đến từ vô số điều có quy  định hẳn hoi.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;"Ngày từ đêm trắng sinh ra" của Tăng Ngọc  Tuệ là một bài dễ thương. Giữa muôn trùng điệp ca từ kiểu " không lấy  đươc em anh chít liền" hay "vì đó có phải là iu hok" thì "vỡ oà rồi thơ  ngây ơi, tự nắng không về đây tôi tự tâm..." của một nhạc sĩ tuổi đôi  mươi đơn độc như chàng Luky Luke.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tôi đọc tiểu sử của Tăng  Ngọc Tuệ thấy anh kể là từng xin thọ giáo Quốc Bảo nhưng bị từ chối vì  thiếu tiền. Có lẽ nguyên nhấn khó nói khác đến từ việc Quốc Bảo không  thích có một bản sao, nhất là khi bản sao có thể có màu sắc nét hơn bản  chính trong tương lai. "Trầm, gấm, hoa, nắng, vàng,tóc xanh, đêm  trắng,xanh ngời...", quá nhiều những mỹ từ đươc xếp đặt kỹ lưỡng và đầy  dụng tâm kiểu Quốc Bảo, chính vì thế nó không đẹp. Nhưng chừng đó và một  chút thang âm ngũ cung cũng đủ để dễ thương.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tối thích dễ thương!&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;"Ngày từ đêm trắng sinh ra"&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;Hết  ngày rồi, thương tâm ơi Ngày xô theo ngày xuống đáy vực sâu Hết đêm rồi   hoang mang ơi Đêm vẽ trăng vàng tan xuôi theo dòng Vỡ oà rồi thơ ngây  ơi Tự nắng  không về đây tôi tự tâm Vỡ tan rồi, thương yêu ơi Nguyệt vỡ  giá vàng gương trong  tan cùng&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;À ơi về tìm câu  hát ru hời Thơm ngát đêm hương trầm là hơi áo xanh ngời À ơi về  tìm  nhung gấm đâu rồi Đèn chong hết đêm thâu gấm hoa tàn hương À ơi ngày từ  đêm  trắng sinh ra Đêm gi&lt;/em&gt;ấu&lt;em&gt; đêm không mầu ngày lên mới xanh  ngời À ơi ngày còn thơm  phức hoa trời Còn nghe tiếng tim đời ta hãy còn  vui Còn mầu tóc xanh...&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;30/12/2010&lt;/span&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-7773257595163375129?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/7773257595163375129/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/04/ngay-tu-em-trang-sinh-ra.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/7773257595163375129'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/7773257595163375129'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/04/ngay-tu-em-trang-sinh-ra.html' title='ngày từ đêm trắng sinh ra'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/NwRontDoGwo/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-6907974250924491374</id><published>2011-04-07T16:25:00.001+07:00</published><updated>2011-04-07T16:29:29.683+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhảm'/><title type='text'>Nghịch chữ</title><content type='html'>&lt;p&gt;- Đầu tiên là mình vớ được cái link từ điển Hán Việt Online : &lt;a href="http://annonymous.online.fr/HVDic/onldic.php" rel="nofollow" target="_blank"&gt;http://annonymous.online.fr/HVDic/onldic.php&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;- Sau đó mình tìm Đường Thi trên Google và tới link này : &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C6%A1_%C4%90%C6%B0%E1%BB%9Dng" rel="nofollow" target="_blank"&gt;http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C6%A1_%C4%90%C6%B0%E1%BB%9Dng&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;và nhờ đó biết được Đường Thi tiếng Hán là 唐诗.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;- Tiếp tục tìm kiếm 唐诗 trên Google thì tìm được link này : &lt;a href="http://www.guxiang.com/shici/tangshi/index2.htm" rel="nofollow" target="_blank"&gt;http://www.guxiang.com/shici/tangshi/index2.htm&lt;/a&gt;.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;- Tiếp tục chọn ngẫu nhiên một link để bấm thì ra trang này : &lt;a href="http://www.guxiang.com/shici/tangshi/chutang/chengziang/dengyouzhou.htm" rel="nofollow" target="_blank"&gt;http://www.guxiang.com/shici/tangshi/chutang/chengziang/dengyouzhou.htm&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;- Trong trang trên có bài thơ sau :&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;登幽州古台&lt;/p&gt;&lt;p&gt;陈子昂&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;前不见古人，&lt;/p&gt;&lt;p&gt;后不见来者。&lt;/p&gt;&lt;p&gt;念天地之悠悠，&lt;/p&gt;&lt;p&gt;独怆然而涕下。&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;- Rồi, giờ đến công đoạn copy và paste để tra từ thì  được một bài phiên âm sau :&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;"&gt;ĐĂNG U CHÂU CỔ ĐÀI&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;"&gt;Trần Tử Ngang&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;"&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;"&gt;Tiền bất kiến cổ nhân&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;"&gt;Hậu bất kiến lai giả&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;"&gt;Niệm thiên địa chi du du&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;"&gt;Độc sảng nhiên nhi di hạ&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Quay ngược quay xuôi con chữ để đoán mò ngữ nghĩa khoảng 1h đồng hồ thì cảm thán ra được bài vè sau :&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;"&gt;LÊN ĐÀI U CHÂU ( bản dịch của midup :D)&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Ngó trước mặt, người xưa chẳng gặp&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Ngoái sau lưng, không thấy khách xa&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Giữa lòng trời đất bao la&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Lệ rơi lã chả, tự ta thương mình.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;- Sau đó search Lên Đài U Châu trên Google thì ra được trang này &lt;a href="http://www.hoasontrang.us/tangpoems/duongthi.php?loi=68" rel="nofollow" target="_blank"&gt;http://www.hoasontrang.us/tangpoems/duongthi.php?loi=68&lt;/a&gt;. Mèn ơi, có một loạt bản dịch Việt và Anh của những nhà thơ và học giả nổi tiếng  :D&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;"&gt;-- Bản dịch của Trần Trọng San --&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;"&gt;Bài Ca Lên Đài U Châu&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Ngoảnh lại trước: người xưa vắng vẻ&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Trông về sau: quạnh quẽ người sau&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Ngẫm hay trời đất dài lâu&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Mình ta rơi hạt lệ sầu chứa chan&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;"&gt;--Bản dịch của Tương Như --&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Người trước chẳng thấy ai,&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Người sau thì chưa thấy.&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Gẫm trời đất thật vô cùng,&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Riêng lòng đau mà lệ chảy.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;"&gt;-- Bản dịch của Trần Trọng Kim --&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Trước chẳng thấy người xưa,&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Sau chẳng thấy ai cả.&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Ngẫm trời đất thăm-thẳm sao!&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Riêng xót-xa lệ lã-chã.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;"&gt;-- Bản dịch của Phụng Hà --&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Nhìn trước, cổ nhân chẳng thấy đâu,&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Trông lui, lại chưa có người sau.&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Ngẫm cõi đất trời vô cùng tận,&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Một mình nhỏ lệ, lòng quặn đau.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;"&gt;-- Bản dịch của Nguyễn Minh --&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Nhìn về trước không thấy người thời cổ&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Ngoảnh về sau chưa thấy bóng ai qua&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Ngẫm đất trời ôi sao quá bao la&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Tủi thân phận đơn côi mà rơi lệ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;"&gt;--Bản dịch của Anh Nguyên--&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;"&gt;Lên đài U-Châu&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Nhìn trước, chẳng thấy người xưa,&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Ngó sau, nào thấy ai vừa đến đâu!&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Mịt mờ trời đất thẳm sâu,&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Mình ta thương cảm, lệ sầu tuôn rơi...&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;"&gt;-- English Version --&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;On Climbing You-Chou Terrace&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Ahead I cannot see the ancient faces,&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Behind I cannot see the coming sages.&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;I brood upon the endlessness of Nature,&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Lonely and sick at heart, with falling tears.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;"&gt;The Ancients&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;"&gt;-- Translated by Robert Payne --&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;I look before, and do not see the ancientsLooking after,&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;I do not the the coming ages&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Only Heaven and Earth will last forever&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Alone I lament, and my tears fall down&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Quởn không?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;=))&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-6907974250924491374?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/6907974250924491374/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/04/nghich-chu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/6907974250924491374'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/6907974250924491374'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2011/04/nghich-chu.html' title='Nghịch chữ'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-6289469130357782845</id><published>2010-07-18T01:57:00.002+07:00</published><updated>2011-04-07T02:45:49.284+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghe'/><title type='text'>I know him so well...</title><content type='html'>&lt;object width="400" height="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/sF1hIaHKANk&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/sF1hIaHKANk&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="400" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.&lt;br /&gt;Cứ mỗi lần nản nản tôi hay tìm lại "I Dreamed A Dream" với Susan Boyle. Thú vị nhất là lúc Simon hỏi tuổi và Susan trả lời đã ...47. Nói đó là một câu chuyện thần thoại kể cũng không quá đáng. Tuổi 47 và mọi thứ sang trang mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sắc đẹp không có nhưng với tiền triệu trong tay, Susan dư sức mua vài chục tên người mẫu cởi truồng đi nhong nhong trước mặt. Dư sức sai khiến mấy anh trai đẹp xoa vai, bóp lưng, tẩm quất mỡ đùi thậm chí cả đi ...đổ bô. Cần gì phải thẩm mỹ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giọng ca của Susan đúng là giọng ca thiên thần nhưng là một thiên thần chưa hoàn thiện. Dường như chỉ mỗi "I Dreamed A Dream" khi trình bày trước sự khinh khi của ban giám khảo và khán giả cuộc thi "tài năng Anh" là đỉnh điểm của những cảm xúc đẹp được bộc lộ. Ở những bài hát khác, Susan thiếu một cái gì đó làm cho hồn nhạc trỗi lên. Susan cũng có nhược điểm là không nô đùa được với những nốt nhạc và nhịp dẫn đến khuynh hướng đôi khi lạc nhịp (nhanh hơn tí ti ông cụ).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong "I know him so well", Susan thất thần hoàn toàn trước thần tượng của cô khi cùng song ca. Nhìn Elaine Paige tung tẩy một cách tự nhiên bên cạnh Susan Boyle ngượng nghịu mới thấy câu "phong độ là nhất thời còn đẳng cấp thì vĩnh cửu" (@ tiên sinh nào đó) vô cùng chính xác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước đây tôi chỉ mới nghe "I know him so well" do Whitney Houston và nghĩ đó là nhất rồi! Giờ mới thấy "thiên ngoại hữu thiên", càng già càng thấy mình ngu. Với W.Houston là những âm hưởng R&amp;amp;B cuồng nộ còn với Susan Boyle và Elaine Paige thì bài hát như âm thanh những tiếng chuông rung nhẹ trong thánh đường. Tựu trung lại đều là những thổ lộ da diết đầy tính tự sự của những người đàn bà trong tìnhnyêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có ai dịch giùm tôi bài hát này không? Có lẽ hay lắm đó! Mỗi người đàn bà trong đời mình đều có một nguời đàn ông mà họ yêu nhưng chưa thuộc về họ. Điểm chung của đàn ông à : một chút kỳ quặc, một chút tự do, một chút an toàn...và rất nhiều thời gian để hiểu được họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"I know him so well" : phụ nữ thường hay tự tin thế để đôi lúc phải thốt lên : "Isn't it madness, he can't be mine?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I know him so well? Hix! Hiểu vừa đủ là có thể tin đủ sống đời với nhau rồi bạn ơi. Những bí ẩn còn lại xin "dìu nhau xuống mộ phần" (@lời vết thương cuối cùng)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Coi đôi song ca Elaine Paige và Susan Boyle bày tỏ nỗi lòng những phụ nữ đang yêu mấy ai chợt nghĩ đó là những phụ nữ ở tuổi U50 và O60! Cứ theo lẽ thường thì mấy bài này chỉ dành cho tuổi teen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ tưởng tượng mấy lão tướng nhà mình lên thủ thỉ mấy bài nhạc teen VN bây giờ chắc thiên hạ ói hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mới hay âm nhạc không có tuổi nếu lời và nhạc của nó không có tuổi. ( Câu này gõ vậy thôi chứ hiểu được chết liền :D)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I Know Him So Well&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nothing is so good it lasts eternally.&lt;br /&gt;Perfect situations must go wrong.&lt;br /&gt;But this has never yet prevented me from wanting far too much for far too long.&lt;br /&gt;Looking back I could have played it differently, won a few more moments, who can tell...&lt;br /&gt;But it took time to understand that man. Now at least I know I know him well.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Wasn't it good?&lt;br /&gt;Oh, so good!&lt;br /&gt;Wasn't it fine?&lt;br /&gt;Oh so fine!&lt;br /&gt;Isn't it madness, he can't be mine?&lt;br /&gt;But in the end he needs a little bit more than before: Security...&lt;br /&gt;He needs his fantasy and freedom. I know him so well.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;No one in your life is with you constantly.&lt;br /&gt;No one is completely on your side.&lt;br /&gt;And though I move my world to be with him,&lt;br /&gt;still the gap between us is too wide.&lt;br /&gt;Looking back I could have played it differently.&lt;br /&gt;Looking back I could have played things some other way.&lt;br /&gt;Learned about the man before I fell...&lt;br /&gt;But I was ever so much younger then. I was just a little careless, maybe,&lt;br /&gt;I was so much younger then... Now at least I know, I know him well. I know, I know him well.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Wasn't it good?&lt;br /&gt;Oh so good!&lt;br /&gt;Wasn't it fine?&lt;br /&gt;Oh, so fine!&lt;br /&gt;Isn't it madness, he won't be mine?&lt;br /&gt;Didn't I know how it would go?&lt;br /&gt;If I knew from the start, why am I falling apart?&lt;br /&gt;Wasn't it fine? Isn't it madness, he won't be mine?&lt;br /&gt;But in the end he needs a little bit more than before: Security...&lt;br /&gt;He needs his fantasy and freedom... I know him so well.&lt;br /&gt;It took time to understand him. I know him so well!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-6289469130357782845?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/6289469130357782845/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2010/07/i-know-him-so-well.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/6289469130357782845'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/6289469130357782845'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2010/07/i-know-him-so-well.html' title='I know him so well...'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-7912108276035133062</id><published>2010-07-17T00:23:00.002+07:00</published><updated>2010-07-17T00:25:19.860+07:00</updated><title type='text'>If</title><content type='html'>mệt mỏi quá, nghe if của bread&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="400" height="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/vyfcHdw2AYs&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/vyfcHdw2AYs&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="400" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-7912108276035133062?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/7912108276035133062/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2010/07/if.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/7912108276035133062'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/7912108276035133062'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2010/07/if.html' title='If'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-6886205678162022951</id><published>2009-08-11T11:05:00.004+07:00</published><updated>2009-08-11T11:53:51.056+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Xem'/><title type='text'>The Deep End Of The Ocean</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/SoD5DT_JyjI/AAAAAAAADUU/xaa-YKb5DX0/s1600-h/deep_end_of_the_ocean.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 232px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/SoD5DT_JyjI/AAAAAAAADUU/xaa-YKb5DX0/s320/deep_end_of_the_ocean.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5368564591125711410" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói ngắn gọn là "The Deep End of the Ocean" gây cảm động hết sức với người xem như tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một bà mẹ trẻ (Michelle Pfeiffer) tạm biệt chồng dắt 3 con tham dự một cuộc gặp mặt bạn hữu. Chỉ 1 phút bỏ đi làm công chuyện riêng, đứa con thứ 2(3 tuổi) đã thất lạc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;9 năm sau, từ một sự tình cờ như định mệnh sắp đặt, đôi vợ chồng đã tìm lại được đứa trẻ ngày nào. Hóa ra đây là một vụ bắt cóc có chủ định và cảnh sát đã nhanh chóng xác định nguyên nhân, thủ phạm và tiến hành đưa đứa bé trở về gia đình ruột thịt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên đây không phải là bộ phim hình sự! Diễn biến tâm lý của những thành viên trong gia đình có người bị thất lạc trong suốt 9 năm và một khoảng thời gian sau đó mới là chủ đề chính mà những người làm phim chuyển tải đến người xem.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Một bà mẹ chỉ có thể luôn tự trách mình và sống trong nỗi mặc cảm khi đứa trẻ không thể "tự nó đi lạc".&lt;br /&gt;- Một người chồng quá yêu vợ để phải chấp nhận tính nết trái thường dẫn đến bi kịch của gia đình.&lt;br /&gt;- Một đứa con càng ngày càng trầm cảm khi ý thức được mình cùng là đồng phạm để lạc mất em (mặc dù khi đó chỉ mới 7 tuổi) và luôn sợ hãi đó là nguyên cớ để người mẹ trở nên ghét mình.&lt;br /&gt;- Một đứa trẻ ngơ ngác và trở nên buồn bã khi không hiểu tại sao không thể sống với người cha nuôi đã ôm ấp bao năm qua mà phải đến với một gia đình xa lạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất nhiên có những điểm làm tôi khó chịu chẳng hạn như tính ích kỷ đến vô lý của người vợ rất khó để thông cảm nếu như không phải trong phim mà là ngoài đời thực. Hoặc như chi tiết khi người vợ đưa đứa bé lạc trở lại với người cha nuôi bất chấp sự điên giận của người chồng có vẻ khá khiên cưỡng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng không sao, phim có happy-end và chính đoạn cuối phim đã giải mã đồng thời thuyết phục người xem quên đi những gì họ đã phàn nàn trước đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đoạn cuối phim cũng lấy đi của tôi và giọt nước mắt(thật).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ôi!Càng già càng yếu đuối và đa cảm!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-6886205678162022951?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/6886205678162022951/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2009/08/deep-end-of-ocean.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/6886205678162022951'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/6886205678162022951'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2009/08/deep-end-of-ocean.html' title='The Deep End Of The Ocean'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/SoD5DT_JyjI/AAAAAAAADUU/xaa-YKb5DX0/s72-c/deep_end_of_the_ocean.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-6134860363050542992</id><published>2009-08-09T14:46:00.002+07:00</published><updated>2009-08-09T15:00:11.139+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhảm'/><title type='text'>thăng hoa &amp; vỡ òa</title><content type='html'>Cách đây vài chục năm tui hổng biết đến từ ..."vỡ òa". Trước 1975, chí ít là Sài Gòn cũng không có từ này (nếu có thì đã được in trong từ điển). Cũng chẳng hiểu vỡ òa là từ thuần Việt hay từ Hán Việt và nghĩa đích xác của nó là gì. Chỉ biết là dạo gần đây, mỗi khí đội tuyển Việt Nam mém thắng Thái hoặc thắng Thái là triệu triệu người...vỡ òa. Nghe riết thành quen và thấy hay bởi tính tượng thanh của từ nên chẳng thèm phân vân. Ngôn ngữ đôi khi không cần quy tắc nếu như nó đáp ứng được nhu cầu của số đông và được sử dụng bởi số đông. Của đáng tội nếu như nó không được các anh phóng viên bóng đá lạm dụng vô tội vạ đến mức chỉ cần có trận thắng nào đó của bóng đá VN là từ vỡ òa sẽ xuất hiện chiều hôm đó qua đến hôm sau và dư âm tận ngày mai trên tất cả các mặt báo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Riêng "thăng hoa" thì tôi biết. Đó là từ mô tả sự biến hóa từ thể đặc thành thể hơi mà khỏi qua thể lõng hoặc ngược lại. Cũng đặc biệt phải hông? Bởi vậy nghĩa bóng mà thiên hạ  khi sử dụng danh từ này thường đặt vào những trường hợp ...đặc biệt luôn. Ví dụ như ông Maradona đi một lượt qua 6 em Ăng lê đưa bóng vào lưới thì mô tả đó là phút giây thăng hoa của ổng quá hợp lý. &lt;a href="http://www.facebook.com/anhnguyenngoc?ref=mf"&gt;Hay em AN bình thường uống mấy két beer không say, trưa nay ngẫu hứng " rượu rót chưa uống mà hồn đã say khướt" thì quá là cảm xúc thăng hoa chuẩn không cần chỉnh&lt;/a&gt;. Chứ mấy ca sĩ xứ ta lên gào thét ư ử rồi bước xuống mà mấy anh/chị MC cứ ra rả chúng ta vừa được nghe và thấy những phút giây thăng hoa của các cậu/mợ xyz thì nghe thiệt chói tai. Ấy vậy mà cứ phải nghe lãi nhãi như thế suốt ngày này tháng nọ mỗi kỳ ca nhạc có truyền hình trực tiếp, cứ canh TV mà xem thử.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng thà có từ để mấy anh ấy lạm dụng tính ra lại đỡ kinh hoàng hơn là các anh ấy tự chế. Ví dụ đọc cái title &lt;a href="http://www.vnexpress.net/GL/Van-hoa/San-khau-Dien-anh/2009/08/3BA1200F/"&gt;"Chung kết Cầu Vồng: Diễn viên đẹp hơn diễn hay&lt;/a&gt;" bố ai đỡ nổi. Lần đầu tiên tui thấy vụ so sánh giữa một danh từ với một động từ. Giả mà tui bắt chước nói theo "người đẹp Lai của tui xấu hơn bắn giỏi" - hiểu được chết liền. Hôm nay đọc cái title &lt;a href="http://www.laodong.com.vn/Home/Dao-dien-Ly-An-gioi-thieu-phim-ve-de-tai-dong-tinh-moi/20098/150412.laodong"&gt;"Đạo diễn Lý An giới thiệu phim về đề tài đồng tính mới"&lt;/a&gt; cứ tưởng thế giới có thêm phát hiện mới của các nhà khoa học về chuyện đồng tính. Đọc kỹ mới biết ra câu chữ bị lộn tùng phèo như họ nhà tôm lộn...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi các anh ấy "thăng hoa", bạn đọc muốn "vỡ òa"!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-6134860363050542992?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/6134860363050542992/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2009/08/thang-hoa-vo-oa.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/6134860363050542992'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/6134860363050542992'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2009/08/thang-hoa-vo-oa.html' title='thăng hoa &amp; vỡ òa'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-3633551057974122933</id><published>2009-07-13T13:54:00.007+07:00</published><updated>2009-07-13T14:53:48.339+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Xem'/><title type='text'>Đàn ông có thật sự ...cần thiết?</title><content type='html'>&lt;a href="http://www.cinemaxasia.com/images/posters/378x195/the_last_man_on_planet_earth.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 378px; height: 195px;" src="http://www.cinemaxasia.com/images/posters/378x195/the_last_man_on_planet_earth.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Kịch bản là chiến tranh thế giới thứ 3 xảy ra. Quân đội Mỹ tung ra một loại vũ khí sinh hóa mới - bom Y - với khả năng tiêu diệt nhiễm sắc thể Y trong con người. Đạt được mục đích ban đầu là loại trừ lực lượng quân sự của đối phương nhưng virus Y biến thể gây một dịch cúm mới trên toàn thế giới. Hậu quả là sau thế chiến, 97% đàn ông biến mất trên địa cầu. Mỹ, quốc gia duy nhất còn nền kinh tế mạnh mẽ sau hậu chiến tuyên bố thiết lập chế độ nữ quyền và một thế giới không đàn ông - một thế giới ưu việt nhất từ thuở khai sinh lập địa.Một thế giới không gây hấn, không bạo lực, không chiến tranh... vì những yếu tố đó chỉ có trong genne của nam giới và có xu hướng di truyền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy, thế giới không đàn ông sẽ như thế nào? Bình thường như không có chuyện gì xảy ra, nếu không muốn nói là hơn cả bình thường. Vẫn có những lãnh đạo giỏi, những nhà khoa học tài ba, những nghệ sĩ bậc nhất và những cảnh sát tận tâm và trên hết là vẫn tồn tại những gia đình - tế bào của xã hội. Những gia đình gồm 2 người mẹ và số lượng con tùy thích được sinh ra từ thụ tinh nhân tạo và tất nhiên cũng chỉ định là nữ. Nhiệm vụ tồn tại duy trì nòi giống của đàn ông được giải quyết triệt để. Ngay cả tính chất giải trí của đàn ông dường như cũng không cần thiết bởi kỹ thuật 3D đã tạo nên những búp bê đàn ông có hình ảnh, âm thanh sống động gần như người thật nếu như một phụ nữ nào đó không có nhu cầu lập gia đình (tức là lấy một người phụ nữ khác).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nhưng đâu đó trong xã hội vẫn có một góc khuất tồn tại - như ngàn đời vẫn vậy. Trong những góc phố tối tăm vẫn có những phụ nữ mặc giả đồ đàn ông, đeo phụ tùng giả đáp ứng những nhu cầu cần thiết của những người hoài niệm. Trong các căn nhà xa hoa lộng lẫy yên bình, những thế hệ nữ giới nối tiếp đến tuổi trưởng thành vẫn ôm những tấm hình đàn ông sexy lưu giữ cẩn thận dù qua nhiều đợt tẩy thanh văn hóa phẩm đồi trụy. Vẫn tò mò khao khát và mong ước "cho tôi được một lần" biết thật sự ...của quý đàn ông là như thế nào. Đặc biệt hơn, vẫn có một khách sạn de luxe nơi mà hàng đêm giới quý tộc nhất trong xã hội gồm lãnh tụ,thương gia...tìm đến với những chàng kép bán hoa có tuổi đời 60 trở lên - ngạc nhiên chưa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số đàn ông hiếm hoi đó ở đâu ra? Đó là 3% còn lại may mắn có hệ kháng dịch virus nay đã hom hem gần hết. Một số an phận chịu sự xắp đặt của Tú bà, sống ngày 3 bữa, cơm no bò cưỡi, ngày nào may mắn có thể gặp những em mơn mởn hơn một tí. Số còn lại không chịu sự áp bức trốn vào sân vận động (sân bóng đá - nơi phụ nữ chán ghét nhất) lập căn cứ địa kháng chiến mong có ngày phục hồi quyền bình đẳng!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi chuyện rắc rối xảy ra khi một cô gái tốt nghiệp đại học khoa công nghệ gene dùng phương pháp tổng hợp gene cho ra đời một chàng trai trẻ đã loại trừ những yếu tố tạo tính xấu như gây hấn, bạo lực...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là nội dung bộ phim giả tưởng, hài hước &lt;strong&gt;The Last Man on Planet Earth &lt;/strong&gt;(Đang trình chiếu trên Cinemax). Ra đời cách đây 10 năm (1999) nhưng các yếu tố viễn tưởng của nó vẫn khá phù hợp với lăng kính hiện đại, khi mà nguy cơ thế chiến 3 vẫn lấp lững đâu đó và chắc chắn có không ít phụ nữ rất mong được sống trong một thế giới không đàn ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và Thượng đế đã tạo ra đàn bà...từ đàn ông! Nghe đâu câu này xưa lắm rồi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-3633551057974122933?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/3633551057974122933/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2009/07/ong-co-that-su-can-thiet.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/3633551057974122933'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/3633551057974122933'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2009/07/ong-co-that-su-can-thiet.html' title='Đàn ông có thật sự ...cần thiết?'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-5889441964120357708</id><published>2009-07-08T15:44:00.003+07:00</published><updated>2009-07-08T16:24:12.238+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhảm'/><title type='text'>R.I.P - Michael Jackson</title><content type='html'>&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/2qzVjoIBSbY&amp;hl=en&amp;fs=1&amp;"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/2qzVjoIBSbY&amp;hl=en&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;Hôm qua thức đêm coi trực tiếp lễ tưởng niệm Michael Jackson.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thử tự đánh giá đời mình cho đến nay đã chứng kiến được những sự kiện lớn nào trên trái đất, thứ tự sẽ là : 1/ Sự sụp đổ của Liên Xô và..., 2/ Hành tinh bước vào Thiên Niên Kỷ thứ 3 và 3/Michael Jackson đột tử.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau 1975, bài "I'll be there" vẫn còn nằm rãi rác trong các băng Ma-nhê (giờ gọi là băng cối)thâu chương trình nhạc ngoại qua giọng bè của Jackson 5.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ giữa đến cuối thập niên 80, âm thanh Michael Jackson chiếm lĩnh toàn bộ hệ thống tụ điểm nghe nhạc Video ở Sài Gòn với các hits bất hủ "Billie Jean", "Beat It","Thriller".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả thập niên 90, Sài Gòn sôi lên với "We are the World" - một ca khúc nghe mãi không chán. Hôm báo chí loan tin MJ qua đời, tôi có gặp một "mợ" (em này nhỏ tuổi nhưng dân miền Tây chuyên trị các bài "Nhẫn cỏ cho em" "Mực tím mồng tơi" ...nên gọi bằng mợ) nhắc đến bài này. Có thể "mợ" không hề biết tên các nguyên thủ quốc gia nổi tiếng, tên các danh ca nổi tiếng pop, rock, tên các anh hùng lịch sử nổi tiếng nhưng tên của Michael Jackson thì "mợ" biết rõ vì đó là người hát bản We are the World.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng ở thập niên 90, dân chơi âm thanh tìm đến hệ thống video 4-1 không thể bỏ qua băng VHS "HIStory: Past, Present and Future, Book I".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những năm cuối của thế kỷ 20, MJ tiếp tục mê hoặc thế hệ kế tiếp của Sài Gòn bằng "Heal the World" (Tôi từng chứng kiến một cô nhóc nhỏ hơn chừng 15 tuổi nức nở ca theo bài này tại một tiệm cafe video ở Sài Gòn), "You are not alone" và mất tích sau album "Blood on the Dance Floor".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;King of Pop ở ẩn từ đó trong thị trường âm nhạc sôi động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không phải là một fan cuồng nhiệt của MJ để đủ cảm xúc oằn mình than khóc. Cái chết của MJ cũng không làm tôi đau đớn, vật vã như cái chết của người thân. Nhưng, sự ra đi của MJ để lại cho tôi những nuối tiếc mênh mang về những khoảng thời gian không bao giờ có lại được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;R.I.P Michael Jackson ! I'll be missing you!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-5889441964120357708?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/5889441964120357708/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2009/07/rip-michael-jackson.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/5889441964120357708'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/5889441964120357708'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2009/07/rip-michael-jackson.html' title='R.I.P - Michael Jackson'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-1630043251989726898</id><published>2009-07-04T15:24:00.003+07:00</published><updated>2009-07-04T15:41:53.519+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhảm'/><title type='text'>đẻ, đẻ nữa, đẻ mãi...</title><content type='html'>Bỗng dưng &lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=100000055864603&amp;ref=mf"&gt;quý huynh &lt;/a&gt;show hình hàng khủng bé gái lớn tướng lên avatar. Chắc là muốn dập tắt hết mấy cái đài láng giềng đây :D. Chạnh lòng nhớ chuyện cũ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngược thời gian trở về quá khứ cỡ gần ...2 tháng trước. Đang đêm bỗng nhận được cú điện thoại báo tin bà cụ bị ngã. Sáng ra chở vào bệnh viện gãy xương, thay khớp háng, chờ mổ. Bà được nhõn tứ quý, một đã lên thiên đàng, còn lại 3 chia ra sáng, chiều, đêm. Đêm thuộc về đứa trẻ nhất dù đã qua thời trai tráng là mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếp quản phòng bệnh đêm đầu tiên mới thấy choáng. Các cụ nằm la liệt, tất nhiên cụ ông nằm riêng, cụ bà nằm riêng. Tất cả đều có chung một điểm - đã ngã là gãy - đã gãy là thay, đã thay thì chi phí nhẹ nhất cũng tầm 50T. Nặng, nhẹ hơn thua nhau chỉ ở cái tiền sử bệnh. Cụ nào tim,gan,phèo,phổi có vấn đề, ôi thôi khỏi phải nói. Một khu lầu có chừng 5 phòng chứa các cụ, cộng tuổi đời lại có khi ngang cụ Tề Thiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3 tuần ngủ đêm tại bệnh viện, ngộ ra nhất nhiều điều. Có nhiều chuyện tưởng là như vậy suốt 40 năm nhưng chỉ một khoảnh khắc té ra không phải vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ví dụ như lúc trước nghĩ là cuộc sống con người sẽ ngày càng văn minh hơn. Bệnh viện tư ra đời sẽ thay đổi cung cách phục vụ bệnh nhận.Quan trọng là tích luỹ tiền để phòng bệnh. Nhưng không, tiền chỉ là một vế, quan trọng là người kìa, trừ phi có đủ khả năng thực hiện câu "không mua được sự phục vụ bằng tiền thì sẽ mua được bằng nhiều tiền". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dân trí thấp là đây chứ đi tìm đâu cho xa xôi, khi mà sự phục vụ chuyển thành sự ban phát còn quyền được thụ hưởng bỗng hóa ra ơn mưa móc!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ví dụ như có cơ sở để mà tin rằng phụ nữ luôn sống lâu hơn đàn ông khi nhìn thấy phòng các cụ ông còn có các cụ bà chăm sóc chứ phòng các cụ bà thì hầu như tuyệt chủng những ông chồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ví dụ như sự thừa nhận thực tế quan niệm của người Tàu là đúng (đối với những nước kém và đang phát triển) : Phúc chính là có nhiều con. Hãy vào bệnh viện và nhìn giường của các cụ không chồng, không con, giường của bà cụ 1 đến 2 con, giường của các cụ từ 5 đến 7 con sẽ thấy sự khác bịêt dù họ có cùng mẫu số chung là đủ khả năng tài chính vào bệnh viện tư.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỗng dưng chợt thấy cái quan niệm có 1 đến 2 con và chăm lo cho nó đầy đủ, nuôi dạy nên người bị đổ bể từng mảnh vụn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa có công trình khoa học nào chứng minh là các con sinh ra trong gia đình đông anh chị em thì sẽ không thành tài, hoặc kém thông minh hơn đồng lứa sinh ra trong gia đình ít anh em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa có công trình khoa học nào chứng minh người có từ 1 đến 2 con luôn luôn khá giả hơn người có đông con. Những người đông con thì có thể nghèo nhưng ít con thì cũng đâu nằm trong ngoại lệ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho nên với những người có ít con chỉ có một lý do duy nhất nên thừa nhận thay vì biện hộ : đó là sự ích kỷ bản thân. Sự ích kỷ đó sẽ được trả giá không lâu khi ở tuổi 60.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dân trí không đến từ những khẩu hiệu, cũng không đi từ dưới lên trên mà đi từ trên xuống dưới thông qua những chính sách hữu hiệu trong cuộc sống.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-1630043251989726898?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/1630043251989726898/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2009/07/e-e-nua-e-mai.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/1630043251989726898'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/1630043251989726898'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2009/07/e-e-nua-e-mai.html' title='đẻ, đẻ nữa, đẻ mãi...'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-7786810850615373246</id><published>2009-06-18T18:59:00.003+07:00</published><updated>2009-06-19T14:13:37.317+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhảm'/><title type='text'>Ẩn số thằng Bờm</title><content type='html'>&lt;em&gt;Thằng Bờm có cái quạt mo&lt;br /&gt;Phú ông xin đổi ba bò chín trâu&lt;br /&gt;Bờm rằng Bờm chẳng lấy trâu&lt;br /&gt;Phú ông xin đổi ao sâu cá mè&lt;br /&gt;Bờm rằng Bờm chẳng lấy mè&lt;br /&gt;Phú ông xin đổi một bè gỗ lim&lt;br /&gt;Bờm rằng Bờm chẳng lấy lim&lt;br /&gt;Phú ông xin đổi con chim đồi mồi&lt;br /&gt;Bờm rằng Bờm chẳng lấy mồi&lt;br /&gt;Phú ông xin đổi nắm xôi, Bờm cười.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hầu như ai cũng biết đến bài ca dao trên nhưng nội dung thật sự của nó chứa ngụ ngôn gì dường như vẫn còn là một ẩn số!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có 2 quan niệm để giải thích bài ca dao trên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1/ Bờm là một nhân vật hiền lành,không tham lam,thông minh và có óc thực tế. Bờm biết nhận chân những giá trị thật và không để mắc bẫy trước những chuyện phỉnh phờ của lớp người như Phú ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2/ Bờm là đại diện cho những khờ khạo,hèn kém,tự ti không biết nắm bắt cơ hội,an phận thủ thường và hài lòng với những gì mình đang có. Trong đầu Bờm không hình dung được chuyện : điều mình đang nắm giữ đôi khi chính là mơ ước của người khác. Không hiểu được lẽ đó, đương nhiên Bờm không biết được tại sao nắm xôi có khi còn quý hơn những tài sản như ruộng ao, trâu bò...ở một thời điểm nhất định nào đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên nếu hỏi về ý nghĩa bài ca dao, quan niệm 1 thường được số đông ủng hộ như một tư tưởng chính thống. Chỉ có điều cái tên "thằng Bờm" khi sử dụng trong nhiều ngữ cảnh lại hàm chứa sự mỉa mai, thương hại trái ngược hẳn với những giá trị ngụ ngôn mà người ta đặt cho bài ca dao ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi gọi "ẩn số thằng Bờm" là vì thế. Bờm ơi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;**&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi dạo qua những blog ưa thích , đôi lúc đọc được những bài độc thoại, tôi rất "cảm khái" (mượn chữ Kim Dung - Hàn Giang Nhạn). Sự độc thoại thể hiện tùy lúc qua những tản văn, những câu thơ dịch (hoặc tự sáng tác)...nhưng nó bày tỏ những nỗi niềm của chủ nhân câu chữ trước những vấn đề thời cuộc, cá nhân v.v... Rất buồn là thỉnh thoảng không thể không tránh được việc đọc những comments vô nghĩa, không ăn nhập gì đến bài viết (tất nhiên ý này không đề cập đến những comments hỏi thăm lẫn nhau khi giữa họ đã có mối quan hệ thân thiết). Bất giác tôi nghĩ khi độc thoại, chủ nhân bài viết đã có sự cô đơn và nó tăng theo cấp số nhân với những comments vô nghĩa như đã nói. Có thể nhận thấy thường là chủ nhân chỉ im lặng và không buồn trả lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Tửu phùng try kỷ thiên bôi thiểu (Rượu gặp try kỷ ngàn chén ít)&lt;br /&gt;Thoại bất đồng tâm bán cú đa (Chuyện chẳng cùng lòng,nửa câu nhiều)&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thiệt vớ vẫn. Bờm ơi!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-7786810850615373246?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/7786810850615373246/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2009/06/so-thang-bom.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/7786810850615373246'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/7786810850615373246'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2009/06/so-thang-bom.html' title='Ẩn số thằng Bờm'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-9041627726275907150</id><published>2009-06-11T12:08:00.009+07:00</published><updated>2009-06-15T15:11:05.566+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhảm'/><title type='text'>Thay đổi</title><content type='html'>&lt;a href="http://static.flickr.com/117/300539770_462c99ef76_o.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 396px; height: 384px;" src="http://static.flickr.com/117/300539770_462c99ef76_o.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;* Thì 2x :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tuổi đẹp nhất để lấy vợ : không nghĩ đến, đường cùng thì nên ở tuổi 40.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tuổi đẹp nhất để có con : nhảm nhí&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có bao nhiêu con là đẹp nhất : có cũng được mà không cũng chẳng sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thích (bồ) vợ : học cao&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thân thế vợ : không quan tâm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;* Thì 3x :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tuổi đẹp nhất để lấy vợ : khoảng 33&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tuổi đẹp nhất để có con : 35&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có bao nhiêu con là đẹp nhất : 1 là đủ, bể kế hoạch thì 2.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thích (bồ) vợ : làm giỏi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thân thế vợ : con một là tốt, anh em nhiều rách việc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;* Thì 4x :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tuổi đẹp nhất để lấy vợ : 27&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tuổi đẹp nhất để có con : 27-32&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có bao nhiêu con là đẹp nhất : Con chỉ 1-2, không ngu cũng dại. Tối thiểu cũng nên có 3-4 đứa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thích (bồ) vợ : đẻ hay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thân thế vợ : có em gái vợ, chị vợ càng nhiều càng tốt. Có thêm anh vợ, em trai vợ cũng chẳng phiền gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;oOo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một cách để biết được tháng sinh/tuổi của "đối tác" để có thể bày tỏ sự quan tâm mà không cần phải đặt ra những câu hỏi thiếu tế nhị hoặc nhọc công lấy thông tin từ nguồn khác. Hãy yêu cầu "nguời mà bạn quan tâm" tự làm một bài toán sau và bạn chỉ cần lấy con số kết quả ( bài toán này sưu tầm trên mạng) &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;strong&gt;[(Tháng sinh người ấy *2)+5]*50 + Tuổi của người ấy hiện tại - 250&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kết quả cho được chính là tháng sinh và số tuổi của người đó. Để dễ hình dung, hãy thực tập phép tính trên bằng cách vận dụng vào bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Have fun!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-9041627726275907150?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/9041627726275907150/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2009/06/thay-oi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/9041627726275907150'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/9041627726275907150'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2009/06/thay-oi.html' title='Thay đổi'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-8169314786910155912</id><published>2009-06-09T20:18:00.007+07:00</published><updated>2009-06-15T12:03:07.905+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Xem'/><title type='text'>Xem Slumdog Millionaire</title><content type='html'>Phim này lâu lắm rồi nhưng hôm nay tui mới coi, download trên mạng về. Quá nhiều bài viết về phim này từ những góc độ chuyên nghiệp và nghiệp dư, tui đóng góp thêm dưới góc nhìn bản thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thứ nhất là tui ngạc nhiên khi thấy phim đoạt vô số Oscar mặc dù bản thân tôi cũng thích kịch bản và diễn viên phim này. Có vẻ như các giải thưởng mà phim này có được là do điện ảnh Holywood xuống dốc chứ không phải bản thân bộ phim vượt lên trên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tui không thấy phim có kịch tính, coi 15' đã đoán được nguyên nhân nào để Jamal có thể trả lời được tất cả câu hỏi của trò chơi : đó là định mệnh (hehehe)! Đã là định mệnh thì dù có câu hỏi khó như trời đặt thì vẫn có câu giải đáp đúng, chẳng còn gì là bất ngờ. Phim này thật ra cũng không khác gì tất cả các cuốn phim do Bollywood sản xuất, chỉ có điều nó hướng về khán giả nước ngoài nên ít các cảnh nhảy múa, hát vốn là bản sắc đặc trưng của dòng phim do diễn viên Ấn độ đóng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cảnh tui thích nhất trong phim là cảnh Latika (lúc nhỏ)không chạy trốn theo 2 anh em kịp. Nhìn ánh mắt tuyệt vọng của Jamal (nhỏ) và Latika (nhỏ) thật đẹp và cảm động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cảnh tui ghét nhất trong phim là lúc Jamal (lớn) tìm được Latika (lớn) và có cuộc trò chuyện trong bếp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Jamal (lớn) : Chúng ta hãy cùng trốn.&lt;br /&gt;Latika (lớn) : Mình sẽ sống bằng gì?&lt;br /&gt;Jamal (lớn) : bằng tình yêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;sến rười rượi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cuối cùng bắt giò một tí mặc dù phim thống lĩnh giải Oscar. Bên cạnh những tiểu tiết vớ vẫn như mô tả đại ca xã hội đen như một chú hề (còn xâm nhập nhà đại ca còn dễ hơn xâm nhập nhà chú hề), chi tiết tui thắc mắc là một trong những cái nền của câu chuyện do quá phục vụ cho ý đồ của đạo diễn nên được diễn giải không hợp lý. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở một game show được trực tiếp, chuyện cắt ngang game show và tiếp tục live một phần ngắn tiếp theo ở ngày kế tiếp là chuyện vô lý đùng đùng hay nói văn hoa hơn là không thực. Tui nghĩ chẳng có đài truyền hình nào đi làm chuyện đó vì nó bất khả thi và rất ngớ ngẫn. Để live một show game người ta phải tính đến thời lượng phát sóng, điều kiện kỹ thuật và cần nhiều thời gian để có sự chuẩn bị về mọi mặt chứ đâu phải muốn live lúc nào là làm lúc đó. Ngoài ra, trong điều kiện nghi ngờ có gian lận trong trò chơi hoặc muốn tìm cách lấy lại tiền thì vẫn có thể điều tra (hoặc đút tiền để điều tra) sau khi đã kết thúc trò chơi chứ không cần thiết phải dùng biện pháp thô bạo như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo tui , có lẽ nguyên bản truyện (Q&amp;A) hay hơn kịch bản phim.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một vài "lỗi chính tả" rất dễ đập vào mắt người xem phim. Bạn Ngô Bảo Khoa đã tổng hợp tại khá đầy đủ tại http://www.muctim.com.vn/Vietnam/Van-hoa-Nghe-thuat/Dien-anh/2009/3-20/28045/&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lỗi do dựng phim &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Ở câu hỏi cuối về chàng lính ngự lâm thứ 3, màn hình tivi hiển thị nội dung trong câu hỏi là “…Dumas’ book…”, nhưng khi Jamal đọc câu hỏi cho Latika, trên màn hình theo dõi của cậu lại hiển thị “…Dumas’s book…”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/3-20/28045//image001a.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 167px;" src="http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/3-20/28045//image001a.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/3-20/28045//image003a.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 167px;" src="http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/3-20/28045//image003a.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Trong cảnh Jamal “rình” theo anh trai Salim để tìm đến nhà Javed, chiếc xe mà Salim chạy có bánh xe màu đen, đến cảnh sau lại là màu trắng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/3-20/28045//image005a.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 167px;" src="http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/3-20/28045//image005a.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/3-20/28045//image007a.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 167px;" src="http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/3-20/28045//image007a.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Sau khi theo Salim tới nhà Javed, tại cổng thì áo Jamal màu xanh lợt nhưng khi vào trong nhà thì cậu mặc áo khác và áo có màu xanh đậm hơn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/3-20/28045//image009a.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 167px;" src="http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/3-20/28045//image009a.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/3-20/28045//image011a.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 167px;" src="http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/3-20/28045//image011a.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Khi Jamal tìm thấy Latika tại nhà của Javed, cậu lại bị bắt phải đi gấp. Cảnh nói chuyện tại cửa, cổ áo Jamal dựng lên, sau đó chuyển cảnh qua khuôn mặt Latika, khi chuyển cảnh lại Jamal thì thấy cổ áo cậu đã được bẻ xuống. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/3-20/28045//image013a.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 167px;" src="http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/3-20/28045//image013a.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/3-20/28045//image015.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 167px;" src="http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/3-20/28045//image015.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. Trong cảnh anh em Salim và Jamal tới tìm Latika tại nơi cô bé làm vũ công, một cảnh thì Latika không đeo vòng mũi, cảnh sau đó thì lại có vòng mũi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/3-20/28045//image017a.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 350px; height: 147px;" src="http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/3-20/28045//image017a.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/3-20/28045//image019a(1).jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 350px; height: 147px;" src="http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/3-20/28045//image019a(1).jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lỗi không đúng với thực tế &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Trong phim, bài hát “Darshan Do Ghanshyam” được cho là sáng tác của Surdas. Thực sự, bài hát này được viết bởi Gopal Singh Nepali cho bộ phim Narsi Bhagat sản xuất năm 1957 do Devendra Goel làm đạo diễn. (Lỗi này “thông cảm” được vì trường hợp cho đáp án sai ở các cuộc thi dạng như thế này ở Việt Nam mình cũng xảy ra nhiều rồi!). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Không có phiên bản nào trên thế giới của “Ai là triệu phú”, hoặc những game show tương tự cho phép nghỉ giải lao ngay sau khi câu hỏi đã đọc ra mà thí sinh chưa trả lời. Trong phim, sau câu hỏi về cầu thủ cricket, Jamal được phép nghỉ giải lao để đi vệ sinh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Trong thực tế, để tham gia “Ai là triệu phú” ở Ấn Độ, người chơi phải trải qua vòng sơ loại, nhưng Jamal ở trong phim thì không. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Trong phim, hình ảnh Thánh Rama thể hiện là cầm cung tên ở tay phải, còn tay trái giơ lên làm phép. Thực tế thì ngược lại. Trong đạo Hindu, việc ban phép luôn được thực hiện bằng tay phải. Hơn nữa, một người thuận tay trái thì mới thường cầm cung tên bằng tay phải.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-8169314786910155912?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/8169314786910155912/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2009/06/xem-slumdog-millionaire.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/8169314786910155912'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/8169314786910155912'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2009/06/xem-slumdog-millionaire.html' title='Xem Slumdog Millionaire'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-2909441519903848493</id><published>2009-06-08T10:32:00.007+07:00</published><updated>2009-06-15T12:06:45.159+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghe'/><title type='text'>tình khúc tháng sáu</title><content type='html'>&lt;p align="center"&gt;&lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/9stOBD0ZEL" width="300" height="270" type="application/x-shockwave-flash" wmode="transparent" quality="high"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tháng sáu nhạt mưa, &lt;br /&gt;em không ướt vì không đi dưới phố&lt;br /&gt;chập chùng lô cốt, hố hầm&lt;br /&gt;Nơi em ngồi, sóng wifi xõa kín bờ mi&lt;br /&gt;chẳng biết &lt;br /&gt;có còn ngoan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh muốn kẹt xe, giăng kín đường về&lt;br /&gt;kề vai em, ghì vai em&lt;br /&gt;cho nát bờ môi ấy&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta nói bằng đôi môi&lt;br /&gt;bằng tiếng rượu nồng&lt;br /&gt;vì mình không yêu được nhau, không yêu được nhau&lt;br /&gt;ngay lúc này&lt;br /&gt;dù trời đang mưa bay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tháng sáu nhạt mưa,&lt;br /&gt;anh muốn cùng mưa bay, cùng mây trôi&lt;br /&gt;tan biến vào môi em&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mưa bay tháng sáu&lt;br /&gt;đẹp không em?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-2909441519903848493?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/2909441519903848493/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2009/06/tinh-khuc-thang-sau.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/2909441519903848493'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/2909441519903848493'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2009/06/tinh-khuc-thang-sau.html' title='tình khúc tháng sáu'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-6579699485447530723</id><published>2009-02-25T17:02:00.003+07:00</published><updated>2009-04-21T15:46:39.680+07:00</updated><title type='text'>One Night Only</title><content type='html'>&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/jmQ2kBuKt98&amp;hl=en&amp;fs=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/jmQ2kBuKt98&amp;hl=en&amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="390" height="320"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm qua coi được hết phim Dreamgirls trên HBO. Hay quá!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lẽ ra phim này nên coi ở rạp, bằng không thì cũng phải ngồi trong phòng máy lạnh với màn hình 40" HD, đĩa DVD gốc và dàn 5.1 để thưởng thức, hehehe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Coi phim xong, bỗng giác thấy người da đen vẫn có một thế giới riêng của họ, thế giới của những xúc cảm, bùng nổ cực kỳ mãnh liệt ở mọi khía cạnh. Bên cạnh đó sự "kỳ thị" của họ với người da trắng cũng không kém cạnh gì ở hướng ngược lại. Nếu nói sự phản kháng này xuất phát từ tiềm thức, từ bản năng cơ bản do bị đè nén từ thời cha ông thì cũng không hẳn chính xác. Mình-một thằng da vàng chính hiệu có gốc gác nô lệ Tây vẫn ngưỡng mộ những em da trắng nóng bỏng như thường. Giả như da nâu hoặc da đen thì cũng phải như Beyoncé Knowles chứ cỡ Jennifer Hudson thì thôi, ta về ta tắm ao ta vẫn hơn. Thật ra, người da đen cũng có những lý do đáng để nổi giận nếu như họ không được nhìn nhận đúng mức. Họ thống trị thế giới bằng cách lọt vào tốp đầu trong mọi lĩnh vực giải trí, thể thao, văn hoá và giờ đây một trong những người quyền uy nhất thế giới cũng là người da màu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở lại với phim, Eddie Murphy quá xuất sắc trong vai Jimmy. Pha ngẫu hứng "tụt quần" trong buổi biểu diễn chắc cũng là một trong những scene hay nhất của phim. Chất mãnh thú và nghệ sĩ cứ xen lẫn nhau trong một con người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phim cũng có những đoạn thoại rất ngộ nghĩnh như:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Anh đã có vợ phải không Jimmy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- (Đang âu yếm bỗng chưng hửng một thoáng) Ờ, ai cũng biết Jimmy đã có vợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy, hãy bỏ bàn ta đã có vợ ra khỏi người em!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hay khi Jimmy bất mãn vì Curtis Taylor bắt anh phải chạy theo thị hiếu hát nhạc pop, anh đã gào lên " Jimmy got, Jimmy got, Jimmy got soul". Chỗ này đài TH dịch là "Jimmy có tâm hồn" nhưng có lẽ soul ở đây là NHẠC SOUL.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phim cũng khắc họa những nét cơ bản về quá trình phát triển của nhạc Soul/R&amp;amp;B. Thú vị nhất là chi tiết bài One Night Only được ông bầu Curtis giao cho nhóm Dreams cover theo phong cách disco. Điều đó cho thấy được sự thống trị của thể loại này trong thập niên 70 và giải thích vì sao The Bee Gees từng phải chuyển hướng disco bất chấp sự giận dữ của fan và sự nhạo báng của các nhà phê bình chỉ để thích ứng và tồn tại. Nói thêm là ở Sài Gòn thì ảnh hưởng của disco cũng đã phát triển mạnh ở đầu thập niên 80 và cứ nói đến "nhún nhảy" là khối người nghĩ đến "giựt disco"!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng là dù đây là một phim nhạc kịch và có tới trên 30 giai điệu nhưng mình chỉ kết bài One Night Only do Jennifer Hudson (Effie White trong phim) thể hiện, nhất là khi nó được phân vào sau cảnh Jimmy chết trực tiếp vì chơi hàng trắng quá liều và chết gián tiếp vì mất sạch mọi thứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Anh muốn tình yêu và mọi điều từ em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em không chút nghi ngại tình yêu em dành cho anh sẽ là mãi mãi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ có điều, dường như anh không có thời gian. Chỉ một đêm duy nhất và đó là những gì anh cỏ thể chia sẻ với em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi vậy, vờ vịt quan tâm thì có nghĩa gì! Thôi mà cưng, chỉ có một đêm. Đến sớm mai, thì chuyện tình yêu cũng bay xa phải hôn?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hix! One night only!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-6579699485447530723?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/6579699485447530723/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2009/02/one-night-only.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/6579699485447530723'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/6579699485447530723'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2009/02/one-night-only.html' title='One Night Only'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-3746383019603339174</id><published>2008-12-04T17:01:00.004+07:00</published><updated>2009-06-15T12:01:32.605+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Xem'/><title type='text'>Dolores Claiborne</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;Coi Dolores Claiborne trên Cinemax, phim dựa theo tiểu thuyết của Stephen King. Chuyện phim cũng đơn giản với 4 tuyến nhân vật ở một hòn đảo nhỏ : một người mẹ làm nghề giúp việc, cô con gái bị trầm uất trong một gia đình có bố nghiện rượu, viên sếp cảnh sát với thành tích trong đời là khám phá thành công trên 80 vụ án mạng và một mệnh phụ phu nhân giàu nhất đảo.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Với cái chết thảm khốc - rơi từ tầng một xuống dưới đất - của vị mệnh phụ phu nhân già nua, tàn tật trong một ngôi nhà chỉ có bà và người phụ nữ giúp việc. Cảnh sát đặt nghi vấn về một vụ mưu sát bởi có lý do để người phụ nữ giúp việc làm việc này : bản di chúc 8 năm truớc vị mệnh phụ phu nhân đã viết sẳn với nội dung để lại 1,6 triệu USD cho người giúp việc. Cảnh sát còn có hơn một lý do để tin rằng người phụ nữ giúp việc làm việc này bởi trước đó mười mấy năm, người chồng của bà giúp việc đã từng bị chết rất đáng ngờ khi rơi xuống một cái giếng sâu quanh nhà .&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Hai vụ án mạng cũng là nguyên nhân gây xung đột trong mối quan hệ giữa hai mẹ con người giúp việc. 15 năm trước khi mới 13 tuổi, một cô bé đã phải bỏ nhà ra đi vì không thể chịu đưng nổi dư luận tỉnh lẻ cho rằng chính mẹ của cô dã giết bố cô và 15 sau dư luận mới lại đè áp lực hơn khiến cô bé - nay đã thành một phóng viên chính trị xã hội lại muốn bỏ nhà đi thật xa sau khi phải ghé về vì biết người mẹ lại là một nghi can mới. Điều quan trọng là chính cô bé lúc xưa và cô phóng viên ngày nay cũng tin rằng mẹ cô chính là thủ phạm trong hai cái chết hệt như là những tai nạn mặc dù người mẹ ra sức phủ nhận.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;15 năm trước, viên cảnh sát ma mãnh, thâm hiểm nhưng tận tụy đã bất lực khi điều tra cái chết của người chồng. Vụ án mạng này chấm dứt thành tích khám phá thành công mọi vụ án mạng của viên cảnh sát. Cũng có hơn một lý do để viên cảnh sát thâm thù người phụ nữ giúp việc và không khách quan khi tìm mọi cách chứng minh vụ tai nạn 15 năm sau chính là một vụ giết người khác.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Sau khi cô phóng viên lên xe rời nhà đi trong đêm tối, cô phát hiện ra mẹ cô gửi một cuốn băng cassette kể lại toàn bộ sự thật trong 15 năm qua và bà cho biết bà cũng sẽ kể lại toàn bộ sự thật đối với cảnh sát. Những lời nhắc lại về ký ức gia đình khi cô bé ngày xưa từ một học sinh giỏi trở nên trầm uất và xuống dốc trong học hành. Những câu chuyện về người chồng vũ phu, say rượu lấy tiền dành dụm của vợ đi chơi gái. Điều quan trong nhất là người mẹ lần đầu tiên thú nhận chính bà là thủ phạm tạo ra tai nạn cho người chồng. Trong một lần đuổi theo cô bé không nghe lời, bà đã vô tình phát hiện ra một giếng sâu quanh nhà được lấp bởi những thanh gỗ mục nát. Âm mưu sắp đặt kế hoạch bẫy người chồng rơi giếng được tiến hành trong một ngày nhật thực. Điều đặc biệt là chính người mệnh phụ giàu sang đã gợi ý việc giết chồng cho người giúp việc thân tín khi nghe kể những câu chuyện về người chồng, về việc lấy tiền dành dụm và việc nghi vấn lạm dụng tình dục cô con gái. Những lời kể rằng vị mệnh phụ phu nhân tự sát vì không chịu nổi cuộc sống già nua tàn tật.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Khi đến bến phà chuẩn bị rời xa hòn đảo nhỏ, cô phóng viên chợt hồi tưởng cũng tại nơi đây 15 năm trước, cha cô đã từng lạm dụng tình dục cô - một sự thật mà cô cũng ra sức phủ nhận dẫn đến chống đối gay gắt và sự oán hờn đối với người mẹ. Và khi đó, cô tin rằng những lời người mẹ nói đều là sự thật, bà giết chồng vì tình yêu đối với cô cũng như bà thật sự không phải là thủ phạm trong cái chết của vị mệnh phụ phu nhân. Cô quyết định trở lại để bảo vệ mẹ&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Trở lại vụ án mạng thứ hai, hệ thống điều tra ở hòn đảo không thể lý giải nổi việc bà giúp việc đặt câu hỏi nếu cho bà là kẻ giết người thì tại sao sau 8 năm hầu hạ người tàn tật bà mới thực hiện việc này mà không làm từ những năm trước đó. Tại sao bà mệnh phụ không chết một cách êm thắm hơn mà lại chết theo kiểu bị ngã cầu thang - một cái chết khiến bà giúp việc không thể biện minh và bị đặt trong diện nghi can. Bà giúp việc cũng nêu thêm một chứng cứ bà không hề biết đến tờ di chúc cho đến khi cảnh sát tiết lộ. Chỉ có duy nhất viên sếp nghĩ ngược lại, chính những điều không thể lý giải trên mới làm cho bà trở thành nghi can số 1 vì bà là một tội phạm quá ma mãnh - điều ông đã biết khi nghi ngờ bà chính là kẻ thú ác trong vụ án cách đây 15 năm.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Trước khi người mẹ giúp việc kịp thú nhận như lời bà nói trong băng cassette gởi cho cô con gái - phóng viên thì cô này đã kịp quay lại và bảo vệ người mẹ yếu đuối trước hệ thống pháp luật của hòn đảo. Với 1,6 triệu USD thừa kế, cô phóng viên cho biết họ có cả một list những luật sư danh tiếng nhất NY sẵn sàng bảo vệ trước tòa và khiến viên sếp cảnh sát phải thất bại lần thứ hai trước khi ông này về hưu.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Phim kết thúc với cảnh người mẹ chia tay cô con gái nhưng để lên NY mời luật sư chứ không phải bỏ bà ra đi vì oán hờn. Những hàm oan trong tinh thần trong hai người được hóa giải. Một happy-end! Có vẻ như một chuyện phim đầy tính nhân văn&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Nhưng tự nhiên tôi có cảm giác tôi cũng suy nghĩ như viên sếp cảnh sát! Thật ra Stephen King muốn nói gì đây?&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-3746383019603339174?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/3746383019603339174/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2008/12/dolores-claiborne.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/3746383019603339174'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/3746383019603339174'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2008/12/dolores-claiborne.html' title='Dolores Claiborne'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-4854933830525225040</id><published>2008-12-03T18:02:00.004+07:00</published><updated>2009-06-15T12:04:58.896+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Dạo'/><title type='text'>Huỳnh Chiếu Đẳng và Quán Ven Đường</title><content type='html'>&lt;p align="justify"&gt;Tôi biết đến tên ông lần đầu tiên khi quan tâm đến việc phân biệt ti vi plasma và LCD. Đọc nát các bài dịch tầm phào trên các báo tầm phào cũng không hiểu ra vấn đề cho đến khi đọc được một bài viết lan truyền trên mạng dưới có ký tên ông. Một bài viết với ngôn ngữ dí dỏm kiểu Nam bộ nhưng đầy súc tích đủ để giải thích cặn kẻ những gì người đọc muốn tìm hiểu. Thế là tò mò và search tiếp trên mạng tên ông và ra được cái chỗ ông đang trú ngụ : &lt;a href="http://huynhchieudang.googlepages.com/nhá»¯ngchuyá»‡nvá»computer"&gt;Quán ven đường&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;Choáng ngợp - đó là cảm giác đầu tiên khi tôi vào trang này! Không thể tưởng tượng nổi công lao tổng hợp và sưu tập tư liệu của ông. Ở đây bạn có thể tìm thấy địa chỉ để download âm thanh vài trăm cuốn băng cassette ca nhạc trước năm 1975. Gần như tất cả những tuồng tích cải lương, những làn điệu vọng cổ, ca trù, dân ca, ngâm thơ ...cũng có thể đến tay bạn qua sự chia sẻ của ông.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;Nhưng như thế là quá ít so với những bài viết phi lợi nhuận phổ cập về computer và các lĩnh vực điện tử khác sinh động và dễ hiểu như đã nói ở trên. Chưa hết, khi cần giải trí, bạn có thể tìm thấy những file *.pps thú vị do ông tự tay làm một cách rất nắn nót! Và còn nhiều, rất nhiều những chuyện hay khác mà bạn nên đích thân khám phá.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;Ông không nói nhiều về mình ngoại trừ tên thiệt của ông (?), tôi tìm thêm trên các website khác thì chỉ biết thêm ông từng là thầy giáo dạy lý, hóa tại Sài Gòn trước 1975. Ngưỡng mộ làm sao khi ở lứa tuổi cần nghỉ ngơi này, ông vẫn tiếp tục truyền đạt những kiến thức hiểu biết của ông cần mẫn như một con ong.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;Trang nhà của ông sử dung trên một host miễn phí nên không màu sắc sinh động, không đẹp đẽ kiêu sa. Ở đây cũng không có feedback nên cách phản hồi, trao đổi duy nhất chỉ bằng phương tiện gửi mail. Tuy vậy, lượng kiến thức trên trang của ông thật vô cùng. Từ ngày biết vào Internet đến giờ là hơn 10 năm, ông là một trong những blogger mà tôi kính trọng nhất.&lt;br /&gt;Tôi tự coi mình là một người trò của ông! "Mồng một giỗ Cha, mồng ba tết Thầy", tôi cũng giá như một lần được mời thầy chén trà.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;Hầu như một tuần, tôi ghé trang nhà ông hơn một lần và giả như ngày nào đó không còn thấy cập nhật thêm những bài mới thì hẳn tôi buồn lắm. Mong ông nhiều sức khỏe, an khang!&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-4854933830525225040?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/4854933830525225040/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2008/12/hunh-chiu-ng-v-qun-ven-ng.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/4854933830525225040'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/4854933830525225040'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2008/12/hunh-chiu-ng-v-qun-ven-ng.html' title='Huỳnh Chiếu Đẳng và Quán Ven Đường'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-3814197173079109055</id><published>2008-11-25T18:38:00.007+07:00</published><updated>2009-06-15T12:06:09.261+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghe'/><title type='text'>Phạm Đình Chương</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/SSvj6DE7tkI/AAAAAAAAC7Y/PN58fBH0awI/s1600-h/frontcg5.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5272558375165212226" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 316px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/SSvj6DE7tkI/AAAAAAAAC7Y/PN58fBH0awI/s320/frontcg5.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi mê ông Chương, từ nhỏ và bây giờ vẫn thế. Mê như lớp teen yêu anh Lam Trường hay anh Đan Trường vậy! Trong thế giới âm nhạc của tôi, ông Chương là nhất, dưới mới đến ông Duy,ông Sơn,ông Miên, ông Phụng... Nhưng nếu có một chuyến di cư lên mặt trăng vì trái đất hết chỗ sống rồi thì hành lý của tôi sẽ chí có âm thanh của ông Chương và 2 người trẻ nữa là Lê Uyên Phương cùng nhóm Phượng Hoàng (Nguyễn Trung Cang, Lê Hựu Hà).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hầu như những bài nhạc của ông Chuơng ghi dấu ấn đậm nét trong văn nghệ miền Nam Việt Nam. Không thể nào tôi quên được những giai điệu rộn rã của bài Ly rượu mừng &lt;em&gt;"Ngày xuân nâng chén, ta chúc nơi nơi. Mừng anh nông phu vui lúa thơm hơi. Người thương gia lợi tức, người nông dân ấm no..."&lt;/em&gt; mặc dù những ngày xuân đó vẫn còn là nhóc tì. Ăn đứt bài Happy New Year mà ngày nay nơi nơi đều mở khi đón tết Nguyên Đán. Có lẽ độ phổ cập của bài này chỉ thua bài Tiếng gọi thanh niên của Lưu Hữu Phước từng được sử dụng làm quốc ca của miền Nam Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi nhỏ đọc chuyện xì trum,tôi nhớ hoài mấy ông viết truyện chế lời trong cái cảnh ông tí điệu đứng uốn éo trước tí cô nương ( lúc đó đã được tí vua giải phẩu thẩm mỹ ) mà hát &lt;em&gt;"Chưa gặp em, tôi vẫn nghĩ rằng, có nàng thiếu nữ đẹp như trăng"&lt;/em&gt;. Lúc đó tôi ghét cái lời này thậm tệ vì nó sến rười rượi. Chưa biết thì thôi , Khi nghe ông Jo Marcel hát bài này thì ôi thôi lúc đó tôi chỉ mong có em nào đứng đó để tôi ư ử sến như vậy, bất kể đó là mộng dưới hoa hay họa dưới mông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trường ca Hội Trùng Dương của ông cùng với Hòn Vọng phu của Lê Thương chắc chắn là những sáng tác bất hủ của âm nhạc Việt Nam. Nghe Thái Thanh cất tiếng &lt;em&gt;"Hò ơi...Gối đầu trên Lào Cay Việt Trì, em nằm tóc xõa bãi cát dài thả hồn mơ tới Thái Bình qua Sơn Tây. Hò ơi "&lt;/em&gt;, tôi liên tưởng đến vùng đất của những thằng Vũ và con Thúy đáng yêu, những trái táo tàu ngon tuyệt cú mèo trong truyện Duyên Anh. Nghe Duy Khánh ngâm &lt;em&gt;"Miền Trung vọng tiếng, em xinh em bé tên là Hương giang, đêm đêm khua ánh trăng vàng mà than. Hò ơi, phiên Đông Ba buồn qua cửa chợ, bến Vân Lâu thuyền vó đơm sâu. Hỡi hò, hỡi hò. Quê hương em nghèo lắm ai ơi, mùa đông thiếu áo hè thời thiếu ăn. Trời rằng, trời hành cơn lụt mỗi năm à ơi..."&lt;/em&gt;, tôi thấy thương ghê gớm miền Trung, rồi &lt;em&gt;Chiều chiều tới. Hò lơ hò lơ, hò là hò lơ Chẻ tre bện sáo cho dầy, ơ băng ngang sông Mỹ có ngày . . . gặp em&lt;/em&gt; - đây miền Nam, nơi chôn rau cắt rốn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mãi tới đầu thập niên 80, tôi mới được nghe lại Đôi Mắt Người Sơn Tây - nghe lén trên VOA do Duy Trác hát. Những câu thơ hào hùng có gì đó u uẩn của Quang Dũng dưới nét nhạc của ông Chương lại luôn khiến tôi liên tưởng hình ảnh của các kỵ binh Cô dắc trong Sông Đông êm đềm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều người bảo Sài Gòn không nên thơ như Hà Nội nên không có nhiều ca khúc hay viết về thành phố này. Tôi chỉ cần 2 ca khúc là đủ : Sài Gòn đẹp lắm của ông Y Vân và Xóm đêm của ông Chương . Hai ca khúc mô tả những nét trái nghịch mâu thuẫn của một Sài Gòn : bên này sự vui tươi, tráng lệ và bên kia của những xóm đêm đèn vàng hiu hắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những người quen biết ông Chương đều mô tả ông bặt thiệp, hoà nhã. Tôi nhìn những tấm hình cũ của ông và thấy ông rất...đẹp trai. Thật buồn khi một người tài hoa như thế lại gặp bất hạnh trong chuyện tình cảm. Tôi không ngạc nhiên khi ông u hoài nhưng ngạc nhiên cho đến gần cuối đời vẫn không người phụ nữ nào lay động được góc khuất tình cảm đã chết trong ông! Những ca khúc "Người đi qua đời tôi" "Đêm cuối cùng" và đặc biệt là "Nửa hồn thương đau" có lẽ ra đời trong hoàn cảnh này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lệ Đá Xanh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;tôi biết những người khóc lẻ loi&lt;br /&gt;không nguôi một phút&lt;br /&gt;những người khóc lệ không rơi ngoài tim mình&lt;br /&gt;em biết không&lt;br /&gt;lệ là những viên đá xanh&lt;br /&gt;tim rũ rượi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đôi khi anh muốn tin&lt;br /&gt;ngoài trời chỉ còn trời sao là đáng kể&lt;br /&gt;mà bên những vì sao lấp lánh đôi mắt em&lt;br /&gt;đến ngày cuối&lt;br /&gt;đôi khi anh muốn tin&lt;br /&gt;ngoài đời thơm phức những trái cây của thượng đế&lt;br /&gt;mà bên những trái cây ngọt ngào đôi môi em&lt;br /&gt;nguồn sữa mật khởi đầu&lt;br /&gt;đôi khi anh muốn tin&lt;br /&gt;ngoài đời đầy cỏ hoa tinh khiết&lt;br /&gt;mà bên cỏ hoa quyến rũ cánh tay em&lt;br /&gt;vòng ân ái&lt;br /&gt;đôi khi anh muốn tin&lt;br /&gt;ôi những người khóc lẻ loi một mình&lt;br /&gt;đau đớn lệ là những viên đá xanh&lt;br /&gt;tim rũ rượi&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Nguyên bản Lệ Đá Xanh của nhà thơ Thanh Tâm Tuyền lãng mạn, buồn đau nhưng không tuyệt vọng. Đến tay ông Chương thì nó sầu thảm quá đổi &lt;em&gt;"Nhắm mắt, chỉ một chân trời tím ngắt, chỉ thấy lòng nhớ nhung chất ngất. Đôi khi em muốn tin, ôi những người khóc lẻ loi một mình" &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tư liệu về cuộc sống riêng của ông rất khác nhau. Ông Lê Hoàng Long trong cuốn sách của mình nói rằng ông Phạm Đình Chương không hút thuốc, không uống rượu, chỉ uống trà. Trong khi đó, ông Lê Trọng Nguyễn khi trả lời phỏng vấn nói rằng ông thường uống rượu với ông Chương trên những quán lề đường, có khi mồi chỉ là một dĩa đậu phụng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông mất rồi nên tôi không còn giá như được một lần gặp thần tượng của mình và nói "Chú, con mời chú một ly".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Viết nhân nghe chương trình phát thanh "70 tình ca trong tân nhạc Việt Nam" của Hoài Nam trên đài SBS Austrailia. Phần nói về nhạc sĩ Phạm Đình Chương. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-3814197173079109055?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/3814197173079109055/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2008/11/phm-nh-chng.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/3814197173079109055'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/3814197173079109055'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2008/11/phm-nh-chng.html' title='Phạm Đình Chương'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/SSvj6DE7tkI/AAAAAAAAC7Y/PN58fBH0awI/s72-c/frontcg5.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-8107335511812041446</id><published>2008-04-15T18:06:00.005+07:00</published><updated>2009-06-15T12:00:04.468+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhảm'/><title type='text'>Friends</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/SASMazq2elI/AAAAAAAABo0/amXDJ94sgrM/s1600-h/untitled.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5189427062812080722" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/SASMazq2elI/AAAAAAAABo0/amXDJ94sgrM/s320/untitled.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Bạn fone nói về Cái Tắc - Hậu Giang! Mình nói ừ! Hâu Giang là quê mẹ bạn, nay bà đã mất. Mẹ bạn có lúc thương mình hơn bạn! Hậu Giang trở thành nơi để về - theo nghĩa về quê.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình về Hậu Giang mà có đôi lúc “trốn” bạn để lên Cần Thơ. Bạn gọi điện liên tục, chỉ để kiểm tra xem mình có an toàn không?!? Bạn nói sợ mình lạc lõng giữa Cần Thơ xa lạ! Bạn điện theo cảm tính mà không hề nhớ cái thằng mà bạn sợ đi lạc nó già khú đế rồi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trưa nắng, bạn đi tìm mình loanh quanh ở phà Cần Thơ. Tưởng gặp nhau dăm phút ai ngờ hơn thế. Giữa cái nóng nực mùa hè, bạn bỏ thời gian đưa mình đến những nơi mà có lẽ không có bạn thì mình cũng chẳng bao giờ biết đến. Nhân lúc nói chuyện, bạn cứ chở mình thẳng một mạch từ Cần Thơ xuống Hậu Giang. Mình nghẹn nghẹn vì cảm kích! Cứ nghĩ đoạn đường bạn về ước chừng 25 km khi trời sụp tối trên đoạn đường quốc lộ xe tải chạy vùn vụt lại thấy có lỗi. Đợi một lúc lâu, mình mới dám gọi lại cho bạn chỉ để biết tin bạn đã về an toàn. Và mình hiểu, tại sao bạn đã sợ mình lạc một cách rất ngớ ngẫn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5 giờ sáng mình đã lồm cồm dậy để “trốn” bạn đi thăm thú phong cảnh. Bạn lại gọi điện liên tục không trách chỉ để nhắc chơi xong phải quay lại Cái Tắc để nhậu với bạn . Thật ra nhậu là chính nhưng đi chùa lại là mười. Bạn làm ăn thất bại và bạn biết mình nhiều chuyện không vui. Bạn muốn đích thân trụ trì coi xăm và cúng giải hạn cho mình và bạn. Mình lại trốn sau khi đã thắp nhang lâm râm khấn vái. Bạn cầu tài vì nhất quyết phải làm đại gia. Mình nói đã cầu an cho người thân , bạn bè và đặc biệt là bạn bởi bạn không thể cầu cả tài lẫn an. Bạn nhìn mình rất lạ - ánh nhìn pha màu xỉn và sến . Đôi khi mình cũng tự thấy mình lạ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn fone đi cà phê , mình nói đang ở xa. Khi gặp nhau mới vô tình biết sinh nhật bạn, cũng cảm thấy vui khi nghe bạn dự định mua nhà và trong những lúc thế này, beer chợt trở thành nước cam lồ. Mãi chuyện mà không để ý nghe chuông điện thoại. Tối mịt về nhà mới biết bạn đã gọi cho mình nhiều cuộc. Mình cảm thấy thiệt tệ vì sực nhớ rằng tuần trước mình đã một lần thất hứa một cuộc gặp với bạn và hẹn lại vào đầu tuần này. Mình sẽ có cảm giác như thế nào nếu mình là bạn?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngồi uống ban đêm và karaoke, bạn nhìn mình và lè nhè chế nhạc : “…Hậu Giang ơi có nhớ chăng ai, thuở ấy thanh xuân trăng Phú Thạnh tròn như chiếc gương, giờ tóc pha sương qua Phú Thạnh tiếc một vầng trăng…”.Mình cười hề hề vì tóc pha sương thì có nhưng khốn nỗi chẳng phải do những chuyện “từ khi trăng là nguyệt”. Khi bạn ăn xong ly kem và mình chợt lấy ngay chiếc nón lá nhỏ ( vốn để làm trang trí trên ly cocktail) như sợ ai giành giựt. Bạn đoán ngay mình lấy để làm gì, còn mình thì xấu hổ vì nhận ra ngày càng trở nên tủn mủn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và những khi sợ đối thoại với chính mình, may mà có bạn bè để… né tránh!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table cellspacing="2" cellpadding="6" align="center" background="http://www.nhacso.net/Images/noel/background1.gif" border="0"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td bgcolor="#ffffff"&gt;&lt;img src="http://www.nhacso.net/Images/icon/listen.gif" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;td&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:78%;color:#ffffff;"&gt;&lt;a href="http://www.nhacso.net//Music/Song/Tru-Tinh/2007/11/05F644FE/Default.asp" target="_blank"&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#ffffff;"&gt;Đêm Gành Hào Nghe Điệu Hoài Lang&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Sáng tác: &lt;a href="http://www.nhacso.net//Music/Artist/2005/09/05F5EA8A/" target="_blank"&gt;&lt;span style="color:#ffffff;"&gt;Vũ Đức Sao Biển&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; - Thể hiện: &lt;a href="http://www.nhacso.net//Music/Artist/2005/09/05F5E137/" target="_blank"&gt;&lt;span style="color:#ffffff;"&gt;Hạnh Nguyên&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-8107335511812041446?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/8107335511812041446/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2008/04/friends.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/8107335511812041446'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/8107335511812041446'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2008/04/friends.html' title='Friends'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/SASMazq2elI/AAAAAAAABo0/amXDJ94sgrM/s72-c/untitled.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-5972510043108884481</id><published>2008-03-12T21:15:00.005+07:00</published><updated>2009-06-15T11:59:41.980+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Xem'/><title type='text'>no country for old men : tiếng vọng buồn của xã hội đương đại</title><content type='html'>&lt;a href="http://elseptimoarte.files.wordpress.com/2007/05/no-country-for-old-men.jpg"&gt;&lt;img style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://elseptimoarte.files.wordpress.com/2007/05/no-country-for-old-men.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;"No country for old men" không dành cho những fan đam mê thể loại phim hình sự bởi nó không dẫn bạn cùng khám phá tội ác bằng những thủ thuật hay trí thông minh của người điều tra.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;"No country for old men" không dành cho những fan thể loại phim hành động bởi nó là một cuộc truy đuổi một chiều, hoàn toàn không cân sức giữa hung thủ và nạn nhân&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;"No country for old men" không có những cảnh "tươi mát" thường kèm thấy trong mỗi cuốn phim của Hollywood. Bởi vậy, nếu bạn chưa coi, tôi khuyên bạn đừng coi. Thay vào đó, hãy đi kiếm những cuốn phim đại loại như "40 tuổi vẫn còn trai tân" để được giải trí, để được coi xong là ...quên hết.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng, nếu bạn đã lỡ coi, có thể bạn sẽ phải ngồi suốt 2 tiếng đồng hồ chỉ để coi một câu chuyện đơn giản với cảm giác là mình đã không phí thời gian. Và khi đó, bạn hiểu vì sao phim đoạt giải Oscar!&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;"No country for old men" không xây dựng tuyến nhân vật đối xứng : Thiện - Ác; Chính - Tà như các phim thông thường. Phim được xoay quanh 3 tuyến nhân vật cảnh sát - hung thủ -nạn nhân như 3 điểm trên một tam giác cân mà ở đó vị trí cảnh sát nằm ở đỉnh : xa vời vợi vị trí của hung thủ và những nạn nhân. Cách xây dựng này gợi nhớ một bộ phim kinh điển khác của Viễn Tây xa xưa " Thiện, Ác, Tà". Chỉ có điều, ở Viễn Tây (một phần của thế giới) ngày nay : Ác ngày càng ác hơn, Tà ngày càng gian trá hơn và Thiện ngày càng ít lương (tâm &amp;amp; lậu) hơn.&lt;br /&gt;Điểm đặc sắc trong "No coutry for old men" ( phim và có lẽ cả tiểu thuyết nguyên bản) là rất ít chi tiết thừa hay nói đúng hơn là không có. Mỗi tình huống, chi tiết dường như đều có sợi dây logic cột chặt với nhau và khi chúng hoà quyện cùng nhau thành một khối - chúng khiến bạn cảm thấy rất khó chịu. Khó chịu vì đã hiểu được ý nghĩa mà những nhà làm phim muốn truyền tải đến bạn ( tất nhiên là hiểu theo cách suy nghĩ của bạn). Bởi vậy, đừng thắc mắc tại sao hung thủ ngay từ đầu phim có thể giết chết viên cảnh sát trẻ một cách dễ dàng nếu như sau đó đã chứng kiến hắn tự phẩu thuật vết thương của mình để lấy đạn ra như một bác sĩ lành nghề. Hãy thắc mắc tại sao một cảnh sát 25 tuổi đã lên vị trí trưởng nhưng vài chục năm sau vẫn ở một vị trí đó để hiểu được "khả năng tồn tại" con người ông ta mà thời lượng phim không thể nào nói hết . Nếu dở, ông ta đã như viên cảnh sát trẻ chết ở tuổi đôi mươi nhưng nếu giỏi, ông ta đã không còn phải khổ sở ngồi ở vị trí đó trong nỗi bất lực của một viên cảnh sát về chiều.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một chi tiết khác khi hung thủ định tung đồng xu để quyết định số phận một phụ nữ. Cô đã hét lên " Đồng xu không biết nói. Kẻ nói là mày". Chính xác! Làm gì có chuyện bỏ công truy đuổi từ Viễn Tây của Mỹ đến tận biên giới Mexico để chơi trò chơi số phận. Chi tiết đó nói lên hành động của kẻ thủ ác không là sự ngẫu hứng vô thức- đó là những tội ác có ý thức.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;"No country for old men" không có "happy-end". Tà thì phải chết ,Thiện thì sống mà như chết nhưng Ác thì không bị trừng phạt và vẫn lừng lững ra đi và nó sẽ còn diễn ra trong nhiều thế hệ. Không có gì thú vị hơn khi một trong những thông điệp phim được diễn giải qua phân đoạn những thiếu niên đã cứu hung thủ với sự thiện lương mặc định trong từng bản thân nhưng sau đó vội quay sang gây gỗ nhau vì đồng đô la đẫm máu.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Không có đất cho những người già chỉ sống bằng hoài niệm, mơ về một thế giới an lạc. Không có đất cho những người yếu đuối, thế cô hoặc an phận mặc kệ nó, mặc kệ cuộc đời ,chỉ biết về bản thân bởi cuộc sống hiện đại dường như là mạnh được yếu thua, ác hơn tất thắng!&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đáng buồn là khi đó ta lại theo lối mòn lẩn quẩn để rồi phải mơ về một vùng đất đầy tự do với bầu trời xanh cùng những Lucky Luke và Snow White hiện hữu.. dù biết NO COUNTRY FOR...&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-5972510043108884481?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/5972510043108884481/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2008/03/no-country-for-old-men-ting-vng-bun-ca.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/5972510043108884481'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/5972510043108884481'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2008/03/no-country-for-old-men-ting-vng-bun-ca.html' title='no country for old men : tiếng vọng buồn của xã hội đương đại'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-6691942065438713817</id><published>2007-10-01T10:20:00.005+07:00</published><updated>2009-06-15T11:57:24.244+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhảm'/><title type='text'>once upon a time</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/RwBnhSn8MWI/AAAAAAAAAg4/BNnkCmDNtbw/s1600-h/onceuponatime.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5116202998325588322" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/RwBnhSn8MWI/AAAAAAAAAg4/BNnkCmDNtbw/s320/onceuponatime.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;ngày xưa đã có lần Tôi lạc vào thế giới các loại game, nơi mà luật nhân quả dường như dãy chết , chẳng có thiên đường và chẳng có địa ngục, tôi lúc tà, lúc ma, lúc thiện tâm tùy hứng. chết để đi vào một cõi luân hồi tiếp diễn hay chết là game over?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tôi không thể nào tự cất tiếng hỏi tại sao kiếm vung lên, súng bắn loạn, thây chất hàng đống, máu tóe tung phủ màn hình như gói xôi 3 ngàn người bán thương mến thương xịt nhiều tương ớt mà sao sung sướng vậy. nỗi băn khoăn đầy chất minh triết mang hơi hướng sầu muộn vô bổ, vô thưởng vô phạt và vô ích bởi tôi là một đoạn code và code thì không phải là window and bill gates mặc dù chúng được trỏ chung là it và là khái niệm khá trừu tượng với người đang muốn có bằng a vi tính để leo lên một vị trí cao hơn ở một nơi nào đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày xưa đã có lần Tôi cầm bút hí hoáy vẽ hoàng tử, công chúa, phù thủy trong bóng đêm, ban mai, buổi chiều và hoàng hôn. ôi những con người thần thoại bất động lại khiến Tôi ngầy ngật đam mê như thể những ngày tháng tồn tại của họ là những tháng ngày Tôi bị vùi sâu trong lớp đất khu vườn cổ tích. sâu đến nổi Tôi không biết Tôi đã hạnh phúc như thế nào và bằng cách nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày xưa đã có lần Tôi tìm thấy và quen được với chàng/nàng thơ và bởi họ phi giới tính nên họ chẳng buồn để ý khi Tôi nói mình đã từng ước mơ, đã từng rất nhớ, đã từng yêu, đã từng thức khuya trắng mắt,đã từng lang thang một mình, đã từng nặng lòng, đã từng mất ngủ, đã từng dằn vặt, đã từng bơ vơ, đã từng hụt hẫng, đã từng đau đớn. tôi đành tứ tuyệt chàng/nàng thơ bằng các sự tuyệt giao, tuyệt tình, tuyệt vô và tuyệt mại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày xưa đã có lần trong mơ tôi gạn hỏi cụ từ thức trên động hoa vàng về ý nghĩa của cuộc sống như thế nào mà khiến ngài mãi day dứt chốn trần ai. tôi hỏi mãi và được trả lời rằng hãy về hỏi tình nhân vì đắng, cay, chua,mặn, ngọt đều nằm trong đó. thiếu một vị tựa như đời tàn tật và tiếng vọng về từ cõi thiên tiên liệu có gì quyến rũ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày xưa đã là ngày xưa, chuyện trong mơ cũng chỉ là chuyện hôm qua và tôi kiếm tìm cuộc sống điều gì để có cảm giác mơ hồ một sự bình yên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân đọc &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-A5W.upo_cK5W7CpUP7GgQyQX4Q--?cq=1&amp;amp;p=1732"&gt;losing vs finding&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-6691942065438713817?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/6691942065438713817/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2007/09/once-upon-time.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/6691942065438713817'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/6691942065438713817'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2007/09/once-upon-time.html' title='once upon a time'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/RwBnhSn8MWI/AAAAAAAAAg4/BNnkCmDNtbw/s72-c/onceuponatime.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-836630764030750967</id><published>2007-10-01T10:14:00.003+07:00</published><updated>2009-06-15T11:57:52.596+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhảm'/><title type='text'>Lắc Xí Ngầu</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/RwBmnin8MVI/AAAAAAAAAgw/qHVqpTi_ih4/s1600-h/Soldiers.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;" src="http://1.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/RwBmnin8MVI/AAAAAAAAAgw/qHVqpTi_ih4/s320/Soldiers.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5116202006188142930" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Cảm hứng từ &lt;a href="http://360.yahoo.com/profile-jOaSPBMld6npP266M8m9"&gt;nữ sĩ Adieu&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh và em chơi lắc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;xúc xắc tìm yêu thương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh thèm ra con nhất&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đời một đêm đế vương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;em khoái ra con nhị&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;eva thèm adam&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;lỡ đêm dài mộng mị&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ôm nhau mà giao hoan&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh đổ ra con tam&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chết bà, phở nó réo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngã ba tình lận đận&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh đi đâu về đâu &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;em ghét ra con tứ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;xin lỗi...không phải "phò" ( # the bestseller "Xin lỗi, em không phải là con đĩ")&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;yêu là không lưỡng lự&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;yêu là không đắn đo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh lắc ra con ngũ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;vị hương tung tóe đời&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mặn, ngọt, chua, cay, đắng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;hương nào môi em phơi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;em gieo ra con lục&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mình "đục" nhau đi anh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mắc gì tự trói buộc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;u mê, và si, sân&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ừa thôi đe'o lắc bởi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đời xập xí xập ngầu&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-836630764030750967?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/836630764030750967/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2007/09/lc-x-ngu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/836630764030750967'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/836630764030750967'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2007/09/lc-x-ngu.html' title='Lắc Xí Ngầu'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/RwBmnin8MVI/AAAAAAAAAgw/qHVqpTi_ih4/s72-c/Soldiers.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-323953993935896445</id><published>2007-09-30T19:12:00.002+07:00</published><updated>2009-06-15T11:56:47.458+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Xem'/><title type='text'>Về với anh và anh sẽ gọi em ...mỗi ngày</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/Rv-S5Sn8MHI/AAAAAAAAAfI/dmEbQXXYCiY/s1600-h/d3a0.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;" src="http://3.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/Rv-S5Sn8MHI/AAAAAAAAAfI/dmEbQXXYCiY/s320/d3a0.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5115969214665732210" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Chàng : Thiên tài toán học từng bị hãng IBM ruồng bỏ bởi nghi ngờ có biểu hiện của người "té giếng". Dồn đam mê và năng lượng sống của mình vào việc nuôi những con chim, liên tưởng sự việc qua những con số và ngày ngày làm chỗ dựa tinh thần cho những người đồng cảnh ngộ. Tất nhiên là ăn , uống, ở có trợ cấp thất nghiệp chịu hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nàng : Xinh đẹp, yêu thỏ. Có khả năng vẽ tranh như Rembrant và sáng tác nhạc như...Mozart. Tạm thời dồn năng khiếu nghệ thuật vào việc cắt tóc kiếm cơm và xả stress bằng cách xả láng những câu nói, hành động gây shock với những người bình thường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi thì chàng và nàng cũng được thượng đế (dẫn dắt bàn tay của đạo diễn) cho gặp nhau ở hội offline của những người "té giếng" . Họ yêu nhau, sex cùng nhau và lẽ dĩ nhiên như bao cặp không "té giếng" khác trên cõi đời này là cũng sẽ giận hờn và chia tay trong ...đớn đau. Nàng muốn mối quan hệ giữa chàng và nàng mãi là người bạn tốt của nhau . &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày kia chàng chịu hết nỗi và ngõ lời cầu hôn nàng một cách rất trang trọng trong một tiệm ăn sang trọng lẽ dĩ nhiên không là chỗ dành cho những người "té giếng". Nàng gào lên và ù té chạy bỏ chàng ở lại chịu đựng những ánh mắt nhìn của người biình thuờng dành cho người "té giếng".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lạc mất nàng, chàng lang thang và thơ thẩn cho đến ngày bắt gặp nàng vừa lên một chuyến xe bus và đây là mẫu hội thọai ngắn của chàng với một khách chờ xe :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Anh ơi, chuyến xe 217 bao giờ đến?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Thua!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Tôi đang đuổi theo một người..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Đuổi bằng xe bus?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Phải, rất hệ trọng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Hệ trọng đến nổi phải đón xe bus mà đuổi theo?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Ừa, nàng bỏ tôi đi khi tôi ngõ lời cầu hôn. Nàng chỉ muốn coi tôi là bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Vậy hả! Vậy tốt nhất là đuổi thiệt chậm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Thì đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời không phụ khách đa tình, một ngày kia ( chính xác là cuối phim) chàng lại gặp nàng. Câu đầu tiên chàng thốt là "Anh nhớ em" và câu đầu tiên nàng thốt là "Em ghét anh" . Lý do nàng ghét chàng là bởi chàng đã không gọi fone cho nàng. Khi chàng đau khổ thốt " Chẳng phải em không muốn gặp anh vì chỉ muốn coi anh là bạn sao?",nàng khẽ khàng:"Em sợ không biết mối quan hệ của chúng ta sẽ kéo dài bao lâu - một ngày, một tháng, một năm?".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thóang chốc họ nhận ra nhau về bản thân họ : sự bình thường trong vẻ ngòai dị thường. Trong cái thế giới điên rồ này thì những cuồng nộ, khát khao và dục vọng của họ xem ra không khác biệt gì những người bình thường. Những nỗi cuồng nộ, khát khao và dục vọng mà Mozart đã mô tả trong bản Symphony No 40 bất hủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Về với anh và anh sẽ gọi em...mỗi ngày" .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;PS:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Mozart &amp; the whale" là một trong những câu chuyện tình đẹp sản xuất bởi Hollywood và đang trình chiếu trên StarMovie.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&gt;&lt;embed src=http://static.esnips.com/images/widgets/flash/esnips_player.swf width=328 height=94 type=application/x-shockwave-flash allowScriptAccess="none" bgcolor="#000" flashvars="theTheme=blue&amp;amp;autoPlay=no&amp;amp;theFile=http://www.esnips.com//nsdoc/2cf32862-8492-427a-8a6e-db6554a9d38f&amp;amp;theName=14 - Waldo De Los Rios - Mozart Symphony No. 40&amp;amp;thePlayerURL=http://static.esnips.com/images/widgets/flash/mp3WidgetPlayer.swf"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;table style="FONT-WEIGHT: bold; FONT-SIZE: 10px; COLOR: #ffffff; FONT-FAMILY: Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif; TEXT-DECORATION: none" cellPadding=2&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;a style="COLOR: #ffffff; TEXT-DECORATION: none" href="http://www.esnips.com/CreateWidgetAction.ns?type=0&amp;amp;objectid=2cf32862-8492-427a-8a6e-db6554a9d38f"&gt;Get this widget &lt;/a&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="FONT-WEIGHT: normal; FONT-SIZE: 7px"&gt;|&lt;/td&gt; &lt;td&gt;&lt;a style="COLOR: #ffffff; TEXT-DECORATION: none" href="http://www.esnips.com//selectedfile/emaildoc/2cf32862-8492-427a-8a6e-db6554a9d38f"&gt;Share &lt;/a&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="FONT-WEIGHT: normal; FONT-SIZE: 7px"&gt;|&lt;/td&gt; &lt;td align=middle&gt;&lt;a style="COLOR: #ffffff; TEXT-DECORATION: none" href="http://www.esnips.com/doc/2cf32862-8492-427a-8a6e-db6554a9d38f/14---Waldo-De-Los-Rios---Mozart-Symphony-No.-40/?widget=flash_player_esnips_blue"&gt;Track details &lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;12/06/2007&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-323953993935896445?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/323953993935896445/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2007/09/v-vi-anh-v-anh-s-gi-em-mi-ngy.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/323953993935896445'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/323953993935896445'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2007/09/v-vi-anh-v-anh-s-gi-em-mi-ngy.html' title='Về với anh và anh sẽ gọi em ...mỗi ngày'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/Rv-S5Sn8MHI/AAAAAAAAAfI/dmEbQXXYCiY/s72-c/d3a0.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3064755923347757803.post-556346386569189292</id><published>2007-09-30T18:57:00.003+07:00</published><updated>2009-06-15T11:55:40.978+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhảm'/><title type='text'>"Ma nhê"</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/Rv-PRin8MFI/AAAAAAAAAe4/bp1iOWk0ZzU/s1600-h/efa4.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;" src="http://4.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/Rv-PRin8MFI/AAAAAAAAAe4/bp1iOWk0ZzU/s320/efa4.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5115965233231048786" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ma nhê" là gì ư? Là một từ tương đồng với âm nhạc của lũ nhóc những năm 70 - thế hệ chưa bao giờ tưởng tượng nổi vài chục năm sau có thể nghe nhạc bằng một vật dụng nhỏ như I-pod .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những căn nhà ở Sài Gòn ở thập niên 70 &amp; 80 có một cách bài trí phòng khách hao hao nhau : bộ ghế sa lông và chiếc tủ búp phê . Giá trị của căn phòng khách có thể được tôn lên nhờ "đẳng cấp" của cái máy "ma nhê" chễm chệ như ông hoàng trên đó .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không muốn đi vào ngóc ngách của hệ thống âm thanh như cách mà thế hệ "analog" hay tìm cách so sánh với thế hệ "digital" mỗi khi hoài niệm . Tôi chỉ muốn nhớ về "ma nhê" như một người bạn bởi tính tương tác sống động của nó khiến ta khó có thể coi nó như một thứ đồ vật bình thường .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những thiết bị âm nhạc hiện đại bây giờ cho phép bạn chỉ cần bỏ đĩa (CD) hoặc chọn bài (I-pod, PC) nhấn nút và nghe . Với một cái máy "ma nhê", bạn phải mất thời giờ bằng những động tác rất ư thú vị như gài băng . Có khi qua thao tác này, "nghệ thuật" sẽ được thể hiện ở chỗ sợi băng từ được quấn vào rãnh tape như thế nào : ngay ngắn hay xộc xệch .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không bao giờ quên được những ngày khốn khó, gạo không đủ ăn cho nên việc "chơi" nhạc là một điều gì vô bổ và rất xa xỉ . Những cuốn băng (tape) ngày càng cũ và dễ đứt hơn khiến cho việc nối băng kể ra cũng là một "nghệ thuật" . Dán băng keo làm sao cho 2 đầu mối nối sợi băng từ nằm khớp một cách tuyệt đối .Mối nối phải không làm cho cuộn băng bị độn khi nhìn bằng ...mắt thường - điều tưởng chừng đơn giản này lại cực khó khi chỉ vài chục mét băng đã phải có một mối nối . Cái khó ló cái khôn, nhờ việc đứt băng này lũ nhỏ chúng tôi tìm cách tạo ra những cuộn băng với thời lượng dài hơn chuẩn quy định .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày đó tôi chỉ có 2 nơi quen thuộc để thâu băng : kios ở Nhà văn hóa quận Phú Nhuận và một kios trên đường Nguyễn Huệ . Mỗi năm một lần cứ đến tết là tôi lại đạp xe đến những nơi này tái chế những cuốn băng cũ (tất nhiên là không phải băng gốc) . Tôi nhớ hoài mấy ông thu băng cứ nhìn mặt tôi là ngán ngẫm vì những cuốn băng nối của tôi.  . Quê lắm nhưng nhờ vậy mà tôi mới đến được với những bài nhạc mới của The Eagles, Abba, Smokie, Laura Branigan...và cả Bảo Yến Gò công .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ma nhê", bao giờ tôi có lại?!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;12/05/2007&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3064755923347757803-556346386569189292?l=midup.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://midup.blogspot.com/feeds/556346386569189292/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2007/09/ma-nh.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/556346386569189292'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3064755923347757803/posts/default/556346386569189292'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://midup.blogspot.com/2007/09/ma-nh.html' title='&quot;Ma nhê&quot;'/><author><name>all4love</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-7vGMACopFik/TdBEmVUWdyI/AAAAAAAADbE/xfDDL0WwME0/s220/2all4love.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_v16H2_6wgVk/Rv-PRin8MFI/AAAAAAAAAe4/bp1iOWk0ZzU/s72-c/efa4.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
