Thứ Năm, 12 tháng 11, 2020
Khi nói đến trí tuệ nhân tạo, ta nghĩ nó sẽ hủy hoại thế giới. Nhưng họ không hiểu một điều: trí tuệ nhân tạo đã cai trị thế giới rồi
Thứ Năm, 12 tháng 3, 2020
Homeland (Đất Mẹ)
Homeland trên Netflix đã có tập 5 và đây là mùa cuối (season 8). Tôi chỉ coi được tới hết mùa 2.
Nếu bạn hỏi tôi đánh giá Homeland thế nào, tôi sẽ nói đó cũng là tuyệt
phẩm truyền hình nhưng không dành cho loại khán giả như tôi.
Tôi
không thể chịu nổi cách mà biên tập phim dồn kịch tính quá mức vào những
nhân vật. Ở đó sự dối trá để sinh tồn và đạt được mục đích xuất hiện
khắp mọi lúc, mọi nơi. Một cá nhân trở thành khủng bố chính vì sự tử tế
bẩm sinh. Những cá nhân miệng rao giảng
đạo đức nhưng sống ký sinh trên sự hy sinh của tầng lớp dưới đầy nhan
nhãn trong giới tinh hoa chính trị. Đúng và sai không có khoảng cách
phân định nếu khác góc độ nhìn một sự việc, vân vân và mây mây...
Claire Danes cũng không phải là gout phụ nữ mà tôi mê đắm. Nàng ta vào
vai một điệp viên CIA bị rối loạn lưỡng cực đạt đến nổi những cảnh làm
tình điên rồ của cô ta cũng khiến khán giả như tôi cảm thấy ức chế.
Giá trị tinh thần duy nhất ở phim mà tôi đồng cảm là không có sự hoàn
hảo ở con người cũng như thế giới này. Thay vì khen sự việc này tốt hơn
sự việc kia để chọn lựa thì tôi luôn nhìn bằng ánh mắt sự việc này đỡ
xấu hơn sự việc kia. Có người gọi đây là thái độ "negative" nhưng tôi
lại cho đó mới chính là "positive". Dĩ nhiên, tôi không phủ nhận nếu bạn
vô tư coi mọi điều trong cuộc sống đều có màu hồng, bạn là người hạnh
phúc và nếu có thể, nên như vậy!
Nhưng trong thời dịch bệnh, giả
như thất nghiệp tạm hoặc có thời gian. Tôi sẽ không ngần ngại vừa nhâm
nhi rượu vừa thưởng ngoạn những season tiếp theo của Homeland. Vị chua
chát của nó bắt mồi không kém những lời nhạc
...Thôi về đi
Đường trần đâu có gì
Tóc xanh mấy mùa
Có nhiều khi
Từ vườn khuya bước về
Bàn chân ai rất nhẹ
Tựa hồn những năm xưa..
Thứ Tư, 16 tháng 10, 2019
Hopper's Emotional Letter to Eleven
Tháng rồi tôi nuốt trọn "Strange Things" cả 3 mùa những lúc rảnh. Đây là một bộ phìm tuổi teen nhưng thế hệ 6x và 7x sẽ thấy lại thời thanh-thiếu niên của mình trong đó. Tôi trộm nghĩ 4 thập niên 60's đến 90's là những khoảng thời gian rực rỡ nhất của thế kỷ 20 về tất cả mọi lĩnh vực của đời sống.
Có nhiều người thường thắc mắc tại sao những thể loại phim tưởng như vô lý như sci-fi, mysteric, fantasy vẫn thu hút được người xem trong thời đại mà anh chạy xe ôm hay chị bán vé số cũng có thể mở miệng nói về cách mạng công nghiệp 4.0 thao thao như mấy mc truyền hình hoặc các chính trị gia. Đơn giản là đằng sau những chuyện hoang đường đó là cuộc chiến thiện- ác mặc định tồn tại từ thuở hồng hoang đến ngày phán xét. Và khi mà những chuyện chung quanh ta từ vĩ mô như biển đảo cho đến vi mô như không khí, nước dùng còn là những thông tin được cấy sẵn vào đầu, bị áp đặt bởi quyền lực và số đông thì có lẽ bạn đừng nên cho rằng mình hiểu biết vạn vật trong thế giới này!
Nhưng tôi sẽ không review phim này đâu, để dành cho ai tò mò và yêu thích điện ảnh. Tôi chỉ muốn chia sẻ với các bậc phụ huynh một bức thư rất cảm động của một người cha chưa kịp gửi cho đứa con nuôi đang ở độ tuổi "ẩm ương". Bức thư này nằm ở tập cuối của mùa 3 và nó được yêu thích đến độ tôi search Google là có được nguyên bản. Đọc trang thư ở thời đại mở facebook lên là thấy các quảng cáo làm cách nào dạy con thành thần đồng, nhân tài v.v...đem lại cảm giác nhẹ nhàng, thanh thoát xiết bao!
Hopper's Emotional Letter to Eleven
There's something I've been wanting to talk to you both about. I know this is a difficult conversation, but i care about you both very much. And I know that you care about each other very much. And that's why it's important that we set these boundaries moving forward, so we can build an environment...where we all feel..comfortable, trusted, and open to sharing our feelings.
Feelings.
Feelings. Jesus. The truth is, for so long, I'd forgotten what those even were. I've been stuck in one place, in a cave, you might say. A deep, dark cave. And then, I left some Eggos out in the woods, and you came into my life and for the first time in a long time, I started to feel things again. I started to feel happy. But, lately, I guess I've been feeling...distant from you. Like you're - you're pulling away from me or something. I miss playing board games every night, making triple-decker Eggo extravagances at sunrise, watching westerns together before we doze off. But I know you're getting older. Growing. And I guess...if I'm being honest, that's what scares me. I don't want things to change.
So, I think that maybe that's why I cam in here, to try to maybe...stop that change. To turn back the clock. To make things go back to how they were. But i know that's naive. That's just...not how life works. It's moving. Always moving, whether you like it or not. And, yeah, sometimes it's painful. Sometimes it's sad. And sometimes...it's surprising.
So, you know what? Keep growing up kid. Don't let me stop you. Make mistakes, learn from 'em, and when life hurts you, because it will, remember the hurt. The hurt is good. It means you're out of that cave. But, please, if you don't mind, for the sake of your poor old dad, keep the door open three inches.
Tạm dịch
"Có một điều mà ba muốn nói với 2 đứa và thật khó để trò chuyện nhưng ba rất thương hai đứa. Ba cũng biết hai đứa rất thương nhau. Và đó là lý do ba nghĩ việc vạch ra những giới hạn là rất quan trọng để chúng ta có thể tiến tới và xây dựng môi trường mà ai cũng cảm thấy thoải mái, tin tưởng và cởi mở, để chia sẻ cảm xúc của nhau.
Cảm xúc...
Cảm xúc...Chúa ơi! Sự thật là từ lâu ba đã quên mất chúng là gì. Ba đã bị kẹt mãi ở một chỗ, trong một cái hang, có thể nói thế. Một cái hang sâu và tối. Rồi ba đã để vài mẫu bánh trong rừng và con bước vào đời ba. Lần đầu tiên sau một thời gian dài, ba bắt đầu có lại cảm xúc cũng như niềm vui. Nhưng gần đây, hình như ba cảm giác con đang cách xa. Như thể con đang đẩy ba ra xa hay gì đó. Ba nhớ mỗi tối chơi trò chơi, làm món bánh Eggo ba tầng ngon cực lúc mặt trời mọc, cùng xem những bộ phim cao bồi trước khi ta ngủ gật. Nhưng ba biết con đang lớn lên, trở thành một thiếu nữ. Và ba đoán, nếu ba thật sự thành thật, đó là điều làm ba sợ. Ba không muốn mọi thứ thay đổi.
Nên ba nghĩ có lẽ đó là lý do ba vào đây, có lẽ để cố...ngăn sự thay đổi đó. Để quay ngược đồng hồ. Để đưa mọi thứ trở lại như cũ. Nhưng ba biết điều đó thật ngây ngô. Chỉ là...đời không như mơ. Cuộc sống phải luôn tiếp diễn dù con có thích hay không. Umh, đôi khi rất đau đớn, có lúc thì buồn tênh. Và thỉnh thoảng hạnh phúc cũng đến bất ngờ.
Con biết gì không? Cứ trưởng thành đi nhóc. Đừng để ba ngăn con lại. Hãy phạm sai lầm và học những điều đó từ chúng. Và khi cuộc sống làm tổn thương con vì nó sẽ làm thế, hãy nhớ nỗi đau. Đau là tốt và nghĩa là con đã ra khỏi cái hang. Nhưng làm ơn, nếu con không phiền vì bố già tội nghiệp này, hãy giữ cửa mở...3 inch."
PS : Ngữ cảnh câu chuyện trong lá thư. Người viết là một cảnh sát từng có đứa con đã bị chết trẻ vì ung thư. Người đọc là đứa trẻ mồ côi được viên cảnh sát nhận nuôi. Quan hệ giữa 2 cha con đang căng thẳng vì cô con gái tiếp bạn trai trong phòng mà không chịu mở cửa với khe hở yêu cầu là ...3 inch!
Thứ Hai, 20 tháng 7, 2015
Everybody Hurt
Trưa, lướt youtube từng bài thư giãn đến bài "Everybody Hurt" của R.E.M đọc được những dòng tự sự :
- Mẹ tôi đã tự sát hai năm trước, ngay sau sinh nhật lần thứ mười bốn của tôi. Có cảm giác rằng tất cả những kỷ niệm về bà phai nhạt dần Thậm chí, tôi gần như không thể nhớ giọng nói của bà, và điều này như giết tôi. Rất nhiều lần tôi đã muốn kết thúc cuộc sống của mình, nhưng bài hát này nhắc tôi giữ mình để không làm tổn thương người khác. Thật khó, nhưng phải mạnh mẽ lên thôi.
- Tôi mất con gái vào năm 2012 khi nó vừa tròn 18, đau hơn nữa là nó bị sát hại. Cha tôi bị ung thư giai đoạn cuối còn ông tôi thì phải đối diện với ca phẫu thuật mà xác suất thành công bằng 0 và họ đã làm điều mà mẹ cậu làm. Cùng nhau mạnh mẽ lên nhé!
- Tôi hiểu điều các bạn nói. Tôi đã từng bị trầm cảm sau cái chết của con mình. Tôi hiểu thế nào là tự tử. Tôi đã từng cố tự tử nhưng không thành công. An nhiên nhé bạn!
Well, everybody hurts sometimes,
Everybody cries. And everybody hurts sometimes
And everybody hurts sometimes. So, hold on, hold on
Hold on, hold on, hold on, hold on, hold on, hold on
Everybody hurts. You are not alone
Well. thế gian này, ai cũng từng hơn một lần đau, hơn một lần khóc.. Không chỉ một mình bạn!