Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2026

🎵 Câu Hứa Rơi Trong Đêm

 

🎵 Câu Hứa Rơi Trong Đêm Nhạc & Lời: Phạm Minh Đức Cơn gió khẽ lùa qua vai Một chút nhớ còn trên mi ai Phố sáng vẫn lặng như ban mai Nhưng lòng em sao vấn vương hoài Một vài điều chưa nói ra Dẫu nhẹ như mưa rơi hiên nhà Có lẽ ta đã lỡ xa Chỉ còn dư âm thiết tha Vì em… vẫn chưa thể quên Những câu hứa rơi trong đêm Từng hơi thở chạm nhẹ thêm Cũng đủ làm tim thôi buồn Dù cho… bóng ai mờ sương Những yêu dấu chưa kịp vương Nếu mai thức dậy không còn thương Em vẫn mơ… một con đường Chỉ chút nóng vội… vỡ tan rồi Và rồi giấc mơ… đã xa xôi Giá như phút cuối không rời Và mình cùng nhường nhau chút thôi… 

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2025

Echoes of the Rainbow (2010) [Youtube]

 

 

Echoes of the Rainbow (tựa tiếng Việt: Tuế Nguyệt Thần Thâu hoặc Cầu Vồng Đôi), là một bộ phim Hồng Kông ra mắt năm 2010, do đạo diễn Alex Law chỉ đạo và đồng biên kịch cùng người bạn đời Mabel Cheung. Bộ phim đã giành được giải Gấu pha lê (Crystal Bear) tại Liên hoan phim Berlin 2010 trong hạng mục phim dành cho trẻ em (Generation Kplus). 

Với bối cảnh Hồng Kông thập niên 1960, bộ phim xoay quanh những vui buồn trong cuộc sống thường nhật của gia đình họ La, từ những khoảnh khắc ấm áp, hài hước đến những biến cố đau lòng. Họ phải đối mặt với những khó khăn của thời đại, như các cơn bão tàn phá, nạn tham nhũng tràn lan, và sự phân biệt giai cấp trong xã hội thuộc địa. Bi kịch lớn nhất xảy đến khi Desmond được chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu, đẩy gia đình vào những thử thách khắc nghiệt về cả vật chất lẫn tinh thần. 

Được quay tại phố Wing Lee – một con phố lịch sử thực sự ở Thâm Thủy Bộ – bộ phim mang đến một không gian sống động với những cửa tiệm nhỏ, những con hẻm chật hẹp, và nhịp sống hối hả của tầng lớp lao động. Những chi tiết như chiếc radio phát nhạc của nhóm The Monkees, những tấm áp phích phim cũ, hay hình ảnh cậu bé Tai To đội bể cá lên đầu giả làm phi hành gia, đều gợi lên một cảm giác hoài cổ mãnh liệt. 

Trái tim của Echoes of the Rainbow nằm ở mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình họ La. Mỗi nhân vật đều được xây dựng với chiều sâu, mang đến những cung bậc cảm xúc khác nhau. 

Ông La, với sự trầm lặng và kiên nhẫn, đại diện cho hình ảnh người cha truyền thống, luôn âm thầm hy sinh vì gia đình. Nhậm Đạt Hoa đã thể hiện xuất sắc vai diễn này, đặc biệt trong cảnh cửa hàng giày bị bão tàn phá, nơi ông bộc lộ sự tuyệt vọng nhưng vẫn cố gắng đứng vững vì vợ con. 

Bà La, do Ngô Quân Như thủ vai, là linh hồn của gia đình. Sự lạc quan, hài hước và tình yêu thương vô điều kiện của bà là nguồn động lực lớn cho cả nhà. Ngô Quân Như, vốn nổi tiếng với các vai hài, đã mang đến một màn trình diễn đầy cảm xúc, cân bằng giữa sự vui tươi và những khoảnh khắc đau lòng, đặc biệt khi bà đối diện với bệnh tật của Desmond. Câu nói của bà, “Một bước tốt, một bước khó,” trở thành triết lý sống xuyên suốt bộ phim, nhắc nhở rằng cuộc đời là sự xen kẽ của niềm vui và nỗi buồn. 

Desmond, anh trai của Tai To, là hình mẫu lý tưởng của một người con, nhưng căn bệnh bạch cầu đã cướp đi tương lai tươi sáng của cậu. Vai diễn của Lý Trị Đình, dù là một diễn viên trẻ lúc bấy giờ, đã để lại ấn tượng mạnh mẽ với sự chân thành và cảm xúc dạt dào. Mối tình đầu của Desmond với Flora, dù ngắn ngủi, mang đến một chút lãng mạn nhẹ nhàng nhưng cũng đầy tiếc nuối, khi mà rào cản giai cấp và bệnh tật ngăn cản họ đến với nhau. 

Nhân vật Tai To, với sự ngây thơ và tinh nghịch, là cầu nối giữa khán giả và câu chuyện. Cậu bé đại diện cho sự hồn nhiên của tuổi thơ, nhưng cũng dần học được những bài học về cuộc sống qua những biến cố của gia đình. Những hành động “trộm vặt” của Tai To, như lấy cắp tiền để mua bánh trung thu, ban đầu có thể khiến người xem khó chịu, nhưng nó lại phản ánh sự ngây ngô và những khát khao giản dị của một đứa trẻ trong hoàn cảnh nghèo khó. 

Echoes of the Rainbow không chỉ là một bộ phim để xem, mà còn là một trải nghiệm để cảm nhận. Nó khiến ta suy ngẫm về gia đình, về những giá trị giản dị trong cuộc sống, và về cách chúng ta trân trọng những gì đang có trước khi chúng trở thành dĩ vãng. 

Phim là một lời nhắc nhở, dù thời gian có lấy đi nhiều thứ, tình yêu gia đình và những ký ức đẹp đẽ vẫn mãi là nguồn sức mạnh để chúng ta tiếp tục bước đi!

Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2025

Just When I Needed You Most

 

Ra đời vào năm 1979, Just When I Needed You Most đã đi qua hơn bốn thập kỷ, nhưng sức sống của nó vẫn vẹn nguyên. Có lẽ vì nó không cố gắng chạy theo bất kỳ xu hướng nào, không phô trương, không ồn ào. Nó chỉ đơn giản là một bài hát về con người, về trái tim, về những điều mà bất kỳ ai cũng có thể đồng cảm. Randy VanWarmer đã tặng cho thế giới một viên ngọc quý, một bài hát không phải để nghe vội vã mà để cảm nhận, để thấm, để cho trái tim mình được sống lại trong những ký ức mỗi khi mệt mỏi, mỗi khi nhớ, hoặc cần yêu thêm một lần nữa.

Tôi nhớ một lần nghe bài hát này trong một quán cà phê nhỏ, khi ngoài trời đang mưa lất phất. Một cặp đôi ngồi ở góc phòng, tay trong tay, nhìn nhau qua ánh sáng mờ ảo của ngọn nến. Họ không nói gì, nhưng tôi cảm nhận được tình yêu giữa họ, và bài hát như đang hát thay cho những gì họ muốn nói. Just When I Needed You Most có khả năng ấy – nó không chỉ là của Randy VanWarmer, mà là của bất kỳ ai từng yêu và từng mất đi tình yêu.

 “You packed in the morning, I stared out the window / And I struggled for something to say…” câu mở đầu vẽ nên một khung cảnh chia ly đầy ám ảnh nhưng cách Randy kể chuyện, không trách móc, không oán than, mà chỉ đơn giản là bộc bạch, chỉ nhớ, chỉ yêu, chỉ tiếc nuối. Điều đó giúp chạm vào những cung bậc sâu kín nhất của trái tim người nghe bởi những hoài niệm với những khoảnh khắc đã qua, với những gì ta từng trân quý nhưng không thể giữ lại.

“Just when I needed you most”
cứ lặp lại như lời nhắc nhở rằng - đôi khi - những điều ta cần nhất lại vụt khỏi tay ta ngay khi ta nhận ra giá trị của chúng. Có phải tình yêu, trong sự mong manh của nó, luôn đẹp hơn khi ta nhìn lại từ khoảng cách của nỗi nhớ? Hẳn đó cũng là lời nhắc, dù thời gian có trôi qua, dù những người ta yêu có rời xa, thì tình yêu ấy vẫn mãi là một phần của ta?

Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2024

Thuật Ngữ Stereo Scope và 4-track và 7½ IPS trong băng Reel To Reel

 

Trong băng reel-to-reel, các thông số như 4-track7½ IPS đề cập đến cấu hình ghi âm và tốc độ chạy băng, hai yếu tố quan trọng ảnh hưởng đến chất lượng và khả năng sử dụng băng.

1. 4-Track (4 Rãnh Ghi Âm) 

Ý nghĩa: Băng được chia thành 4 rãnh ghi âm riêng biệt. Mỗi rãnh có thể được sử dụng cho một kênh âm thanh khác nhau. 

Ứng dụng: Trong cấu hình âm thanh stereo, mỗi mặt của băng sử dụng hai rãnh: một rãnh cho kênh trái (left) và một rãnh cho kênh phải (right). Khi hoàn thành một mặt, bạn có thể lật băng để sử dụng hai rãnh còn lại. Cách sử dụng này giúp tối ưu hóa dung lượng băng, cho phép người dùng ghi âm hai chương trình stereo (mặt A và mặt B) trên cùng một cuộn. 

Ưu điểm: Tăng thời gian ghi âm mà không cần tăng kích thước băng. Hạn chế: So với hệ thống 2-track (chỉ có hai rãnh), băng 4-track thường có chất lượng thấp hơn một chút do độ rộng của mỗi rãnh ghi nhỏ hơn, dẫn đến tín hiệu kém chi tiết hơn. 

2. 7½ IPS (Inches Per Second - Tốc Độ Băng) 

Ý nghĩa: Đây là tốc độ di chuyển của băng qua đầu từ, tính bằng số inch trên giây. 7½ IPS là một tốc độ phổ biến trong băng reel-to-reel. 

Ảnh hưởng đến chất lượng âm thanh: 

Chất lượng cao: Tốc độ 7½ IPS cho phép ghi âm với dải tần số rộng hơn, ít nhiễu và méo tiếng hơn so với tốc độ thấp hơn (như 3¾ IPS). 

Thời gian ghi: Tốc độ này tiêu thụ băng nhanh hơn, nghĩa là thời lượng ghi âm trên một cuộn băng sẽ ít hơn so với tốc độ thấp hơn. 

Ứng dụng: Tốc độ 7½ IPS là sự cân bằng giữa chất lượng âm thanh tốt và thời gian ghi tương đối dài. Nó thường được sử dụng trong gia đình, phòng thu nhỏ hoặc các thiết bị bán chuyên nghiệp. 

Tóm lại: 

4-Track 7½ IPS là một cấu hình phổ biến cho các máy ghi âm reel-to-reel trong gia đình hoặc bán chuyên nghiệp: 4-track: Cho phép sử dụng tối đa dung lượng băng để ghi âm các chương trình stereo. 

7½ IPS: Cung cấp chất lượng âm thanh tốt trong khi vẫn đảm bảo thời gian ghi âm hợp lý.

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2020

Khi nói đến trí tuệ nhân tạo, ta nghĩ nó sẽ hủy hoại thế giới. Nhưng họ không hiểu một điều: trí tuệ nhân tạo đã cai trị thế giới rồi

 

Nếu không trực tiếp xem và nghe từ chính những người tạo ra các mạng xã hội nói về công nghệ, chúng ta sẽ nghĩ rằng những chuyện như trong phim đề cập chỉ là những câu chuyện khoa học viễn tưởng hay thuyết âm mưu. Có nghi ngại lắm với mạng xã hội thì chúng ta cũng chỉ nghĩ một phần thông tin của chúng ta bị đánh cắp mà không hề hiểu được hết toàn bộ cuộc sống của chúng ta đang bị chi phối, kiểm soát và thao túng ngày cũng như đêm.

 Nhưng ngay bản thân những nhân viên cấp cao này cũng chưa dám chắc họ hiểu hết mọi vấn đề của "con quái vật Frankenstein" thời 4.0. Họ cho rằng, chỉ có vài người trong giới Big Techs có thể thật sự nắm bức tranh toàn cảnh sự việc.
 
Hơn 90 phút phim ngoài các cảnh báo cũ kỹ không ai chú ý xem như "lời an ủi" không chỉ cho những phụ huynh lo lắng cho con em mà cho tất cả chúng ta, những người đã trưởng thành thường cắm mặt vào các mạng xã hội vì niềm vui hoặc công việc. Biết là nguy hiểm ư, muộn lắm rồi!
 
"Khi nói đến trí tuệ nhân tạo, ta nghĩ nó sẽ hủy hoại thế giới. Nhưng họ không hiểu một điều: trí tuệ nhân tạo đã cai trị thế giới rồi", đó là lời khẳng định chắc nịch của Tristan Harris (từng là nhân viên cấp cao của Google).
 
Thú vị là khi xem xong phim. tôi bỗng thấy lời cách đây mấy ngàn năm của Lão Tử đúng biết dường nào!
 
Phim "The Social Dilemma" phụ đề Việt trên Netflix.

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2020

Homeland (Đất Mẹ)

 

Homeland trên Netflix đã có tập 5 và đây là mùa cuối (season 8). Tôi chỉ coi được tới hết mùa 2.
Nếu bạn hỏi tôi đánh giá Homeland thế nào, tôi sẽ nói đó cũng là tuyệt phẩm truyền hình nhưng không dành cho loại khán giả như tôi.

Tôi không thể chịu nổi cách mà biên tập phim dồn kịch tính quá mức vào những nhân vật. Ở đó sự dối trá để sinh tồn và đạt được mục đích xuất hiện khắp mọi lúc, mọi nơi. Một cá nhân trở thành khủng bố chính vì sự tử tế bẩm sinh. Những cá nhân miệng rao giảng đạo đức nhưng sống ký sinh trên sự hy sinh của tầng lớp dưới đầy nhan nhãn trong giới tinh hoa chính trị. Đúng và sai không có khoảng cách phân định nếu khác góc độ nhìn một sự việc, vân vân và mây mây...

Claire Danes cũng không phải là gout phụ nữ mà tôi mê đắm. Nàng ta vào vai một điệp viên CIA bị rối loạn lưỡng cực đạt đến nổi những cảnh làm tình điên rồ của cô ta cũng khiến khán giả như tôi cảm thấy ức chế.

Giá trị tinh thần duy nhất ở phim mà tôi đồng cảm là không có sự hoàn hảo ở con người cũng như thế giới này. Thay vì khen sự việc này tốt hơn sự việc kia để chọn lựa thì tôi luôn nhìn bằng ánh mắt sự việc này đỡ xấu hơn sự việc kia. Có người gọi đây là thái độ "negative" nhưng tôi lại cho đó mới chính là "positive". Dĩ nhiên, tôi không phủ nhận nếu bạn vô tư coi mọi điều trong cuộc sống đều có màu hồng, bạn là người hạnh phúc và nếu có thể, nên như vậy!

Nhưng trong thời dịch bệnh, giả như thất nghiệp tạm hoặc có thời gian. Tôi sẽ không ngần ngại vừa nhâm nhi rượu vừa thưởng ngoạn những season tiếp theo của Homeland. Vị chua chát của nó bắt mồi không kém những lời nhạc

...Thôi về đi
Đường trần đâu có gì
Tóc xanh mấy mùa
Có nhiều khi
Từ vườn khuya bước về
Bàn chân ai rất nhẹ
Tựa hồn những năm xưa..

Thứ Tư, 16 tháng 10, 2019

Hopper's Emotional Letter to Eleven





Tháng rồi tôi nuốt trọn "Strange Things" cả 3 mùa những lúc rảnh. Đây là một bộ phìm tuổi teen nhưng thế hệ 6x và 7x sẽ thấy lại thời thanh-thiếu niên của mình trong đó. Tôi trộm nghĩ 4 thập niên 60's đến 90's là những khoảng thời gian rực rỡ nhất của thế kỷ 20 về tất cả mọi lĩnh vực của đời sống.

Có nhiều người thường thắc mắc tại sao những thể loại phim tưởng như vô lý như sci-fi, mysteric, fantasy vẫn thu hút được người xem trong thời đại mà anh chạy xe ôm hay chị bán vé số cũng có thể mở miệng nói về cách mạng công nghiệp 4.0 thao thao như mấy mc truyền hình hoặc các chính trị gia. Đơn giản là đằng sau những chuyện hoang đường đó là cuộc chiến thiện- ác mặc định tồn tại từ thuở hồng hoang đến ngày phán xét. Và khi mà những chuyện chung quanh ta từ vĩ mô như biển đảo cho đến vi mô như không khí, nước dùng còn là những thông tin được cấy sẵn vào đầu, bị áp đặt bởi quyền lực và số đông thì có lẽ bạn đừng nên cho rằng mình hiểu biết vạn vật trong thế giới này!

Nhưng tôi sẽ không review phim này đâu, để dành cho ai tò mò và yêu thích điện ảnh. Tôi chỉ muốn chia sẻ với các bậc phụ huynh một bức thư rất cảm động của một người cha chưa kịp gửi cho đứa con nuôi đang ở độ tuổi "ẩm ương". Bức thư này nằm ở tập cuối của mùa 3 và nó được yêu thích đến độ tôi search Google là có được nguyên bản. Đọc trang thư ở thời đại mở facebook lên là thấy các quảng cáo làm cách nào dạy con thành thần đồng, nhân tài v.v...đem lại cảm giác nhẹ nhàng, thanh thoát xiết bao!

Hopper's Emotional Letter to Eleven

There's something I've been wanting to talk to you both about. I know this is a difficult conversation, but i care about you both very much. And I know that you care about each other very much. And that's why it's important that we set these boundaries moving forward, so we can build an environment...where we all feel..comfortable, trusted, and open to sharing our feelings.

Feelings.

Feelings. Jesus. The truth is, for so long, I'd forgotten what those even were. I've been stuck in one place, in a cave, you might say. A deep, dark cave. And then, I left some Eggos out in the woods, and you came into my life and for the first time in a long time, I started to feel things again. I started to feel happy. But, lately, I guess I've been feeling...distant from you. Like you're - you're pulling away from me or something. I miss playing board games every night, making triple-decker Eggo extravagances at sunrise, watching westerns together before we doze off. But I know you're getting older. Growing. And I guess...if I'm being honest, that's what scares me. I don't want things to change.

So, I think that maybe that's why I cam in here, to try to maybe...stop that change. To turn back the clock. To make things go back to how they were. But i know that's naive. That's just...not how life works. It's moving. Always moving, whether you like it or not. And, yeah, sometimes it's painful. Sometimes it's sad. And sometimes...it's surprising.

So, you know what? Keep growing up kid. Don't let me stop you. Make mistakes, learn from 'em, and when life hurts you, because it will, remember the hurt. The hurt is good. It means you're out of that cave. But, please, if you don't mind, for the sake of your poor old dad, keep the door open three inches.

Tạm dịch

"Có một điều mà ba muốn nói với 2 đứa và thật khó để trò chuyện nhưng ba rất thương hai đứa. Ba cũng biết hai đứa rất thương nhau. Và đó là lý do ba nghĩ việc vạch ra những giới hạn là rất quan trọng để chúng ta có thể tiến tới và xây dựng môi trường mà ai cũng cảm thấy thoải mái, tin tưởng và cởi mở, để chia sẻ cảm xúc của nhau.

Cảm xúc...

Cảm xúc...Chúa ơi! Sự thật là từ lâu ba đã quên mất chúng là gì. Ba đã bị kẹt mãi ở một chỗ, trong một cái hang, có thể nói thế. Một cái hang sâu và tối. Rồi ba đã để vài mẫu bánh trong rừng và con bước vào đời ba. Lần đầu tiên sau một thời gian dài, ba bắt đầu có lại cảm xúc cũng như niềm vui. Nhưng gần đây, hình như ba cảm giác con đang cách xa. Như thể con đang đẩy ba ra xa hay gì đó. Ba nhớ mỗi tối chơi trò chơi, làm món bánh Eggo ba tầng ngon cực lúc mặt trời mọc, cùng xem những bộ phim cao bồi trước khi ta ngủ gật. Nhưng ba biết con đang lớn lên, trở thành một thiếu nữ. Và ba đoán, nếu ba thật sự thành thật, đó là điều làm ba sợ. Ba không muốn mọi thứ thay đổi.

Nên ba nghĩ có lẽ đó là lý do ba vào đây, có lẽ để cố...ngăn sự thay đổi đó. Để quay ngược đồng hồ. Để đưa mọi thứ trở lại như cũ. Nhưng ba biết điều đó thật ngây ngô. Chỉ là...đời không như mơ. Cuộc sống phải luôn tiếp diễn dù con có thích hay không. Umh, đôi khi rất đau đớn, có lúc thì buồn tênh. Và thỉnh thoảng hạnh phúc cũng đến bất ngờ.

Con biết gì không? Cứ trưởng thành đi nhóc. Đừng để ba ngăn con lại. Hãy phạm sai lầm và học những điều đó từ chúng. Và khi cuộc sống làm tổn thương con vì nó sẽ làm thế, hãy nhớ nỗi đau. Đau là tốt và nghĩa là con đã ra khỏi cái hang. Nhưng làm ơn, nếu con không phiền vì bố già tội nghiệp này, hãy giữ cửa mở...3 inch."

PS : Ngữ cảnh câu chuyện trong lá thư. Người viết là một cảnh sát từng có đứa con đã bị chết trẻ vì ung thư. Người đọc là đứa trẻ mồ côi được viên cảnh sát nhận nuôi. Quan hệ giữa 2 cha con đang căng thẳng vì cô con gái tiếp bạn trai trong phòng mà không chịu mở cửa với khe hở yêu cầu là ...3 inch!

Thứ Hai, 20 tháng 7, 2015

Everybody Hurt


 

Trưa, lướt youtube từng bài thư giãn đến bài "Everybody Hurt" của R.E.M đọc được những dòng tự sự :

- Mẹ tôi đã tự sát hai năm trước, ngay sau sinh nhật lần thứ mười bốn của tôi. Có cảm giác rằng tất cả những kỷ niệm về bà phai nhạt dần Thậm chí, tôi gần như không thể nhớ giọng nói của bà, và điều này như giết tôi. Rất nhiều lần tôi đã muốn kết thúc cuộc sống của mình, nhưng bài hát này nhắc tôi giữ mình để không làm tổn thương người khác. Thật khó, nhưng phải mạnh mẽ lên thôi.

- Tôi mất con gái vào năm 2012 khi nó vừa tròn 18, đau hơn nữa là nó bị sát hại. Cha tôi bị ung thư giai đoạn cuối còn ông tôi thì phải đối diện với ca phẫu thuật mà xác suất thành công bằng 0 và họ đã làm điều mà mẹ cậu làm. Cùng nhau mạnh mẽ lên nhé!

- Tôi hiểu điều các bạn nói. Tôi đã từng bị trầm cảm sau cái chết của con mình. Tôi hiểu thế nào là tự tử. Tôi đã từng cố tự tử nhưng không thành công. An nhiên nhé bạn!

Well, everybody hurts sometimes,
Everybody cries. And everybody hurts sometimes
And everybody hurts sometimes. So, hold on, hold on
Hold on, hold on, hold on, hold on, hold on, hold on
Everybody hurts. You are not alone

Well. thế gian này, ai cũng từng hơn một lần đau, hơn một lần khóc.. Không chỉ một mình bạn!


Thứ Hai, 13 tháng 7, 2015

If I Ever Lose My Faith In You/Sting


Khi mà Lady Gaga ngồi đó hò hét "Anh có thể mất phương hướng bản thân, có thể lạc lối trong cái thế giới toàn mê cung, có thể không còn niềm tin từ khoa học, công nghệ, tôn giáo  và cái đám chính trị gia vì chúng chả khác những anh chàng em xi trong các game show. Chỉ là đừng bao giờ để anh mất niềm tin nơi em. Đó mới là tận thế..." thì 2 ông bà Obama đứng nhún nhảy trong đê mê.

Âm nhạc là thế, hehehe...

If I Ever Lose My Faith In You (Sting) / Lady Gaga - cho buổi chiều đầu tuần.



Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015

mong manh


 
 
mình là con gái chắc bỏ nhà đi theo anh sting đẹp chai, dễ xương từ kiếp nào rồi.

 On and on the rain will fall
Like tears from a star like tears from a star
On and on the rain will say
How fragile we are how fragile we are

....mưa, từng cơn, đang rơi, ngoài kia, như nước mắt tinh cầu, như nước mắt tinh cầu
mưa, từng cơn, đang rơi, ngoài kia, như nói ta mong manh, như nhắc ta mong manh....




Thứ Ba, 10 tháng 2, 2015

August: Osage County - Khi cuộc sống là một vở kịch

Hôm qua coi cuốn phim hay quá - August: Osage County - thể loại tâm lý, nặng nề với những bi hài kịch chua chát.

Câu chuyện bắt đầu với một nhà văn già bế tắc với cuộc sống hiện tại bên cạnh người vợ nghiện ma túy và đang bị ung thư. Cả 2 đều trống vắng, cô đơn khi những đứa con có cuộc sống mới. Ông tưởng rằng kệ giá sách là thứ vui duy nhất có thể giúp ông những ngày còn lại nhưng không phải thế. Cách thư giãn ông chọn là một buổi ngồi câu cá trên bờ hồ với ly whisky trên tay và cuốn sách dang dở trước khi nhảy xuống hồ.

Đám tang ông là nguyên cớ để họp mặt của đại gia đình xa cách nhiều năm. với 3 con gái và gia đình người em vợ. Chỉ trong vài ngày, những mãng tối trong đời sống bản thân mỗi người đều bị phơi bày. Cô chị đầu bị phát hiện không hạnh phúc thành đạt mà thực tế đang sống ly thân với chồng và đứa con duy nhất ở tuổi teen nổi loạn với thú nghiện cần sa. Cô thứ 2 bị ung thư cắt bỏ tử cung và hiện đang yêu người em họ và bị phản đối. Cô thứ 3 thay bồ như thay áo và nhà kinh doanh kiêm người tình cuối cô đưa về gia đình ngay trong buổi thứ 2 đã dẫn dụ cháu người yêu hút cần sa và chơi trò tình dục. Một gia đình còn lại với một người chồng bất nhẫn khi vợ mình luôn căm ghét đứa con trai khiến tính cách anh chàng trở nên yếu đuối, đớn hèn luôn sợ sệt mọi chuyện. Chỉ có bà vợ mới hiểu lý do tại sao bà lại ghét con bà đến thế: đó là kết quả sinh ra từ việc ngoại tình với...anh rễ.

3 cô con gái luôn muốn rời khỏi căn nhà có một người bố trầm cảm nghiện rượu cùng một bà mẹ ngoa ngoắt nghiện thuốc trống vắng và cô đơn để bỏ đi thật xa . Ông bố tự sát. Cô em vợ ghét con. Người chồng cô em vợ dọa ly hôn ở cuối đời. Tất cả những chuyện đó đều là sự trốn chạy thực tại, tìm cách giải thoát. Tưởng như, chỉ có người vợ, bà mẹ hư đốn - nguyên nhân chính của những bi kịch gia đình - là mạnh mẽ vì bà là người duy nhất ở lại căn nhà. Nhưng không, bà biết tất cả mọi chuyện, từ nỗi đau của những người con đến đứa cháu của mình chính là con trai của chồng mình. Ma túy - đó là cách giải thoát của bà.

Mỗi con người đã, đang và sẽ sống đều là nhân vật trong một vở kịch!

Thứ Tư, 11 tháng 1, 2012

Hoa




Ngắm những tấm hình chụp hoa của một bằng hữu là nhiếp ảnh gia quá đẹp. Đẹp đến nỗi khiến mình nảy sinh ý nghĩ kiếm một mảnh vườn, học cách trồng hoa và thực hiện việc trồng hoa. Cho dù trồng chỉ để riêng mình ngắm hay trồng để khoe người, suy cho cùng đều khởi nguồn từ việc muốn chiếm hữu cái đẹp!

Giả sử như việc có một mảnh vườn, học và trồng hoa diễn ra một cách suông sẻ thì ngừơi ta cũng phải cần bỏ ra thời gian, tiền bạc và công sức. Hoa nở ra đẹp hay không đẹp? Đẹp như thế nào, chỉ với mình là đủ hay phải đẹp hơn hoa người? Hoa đẹp thì phải giữ, chăm như chăm trẻ, lại sợ người ngắt trộm. Hoa rạng rỡ thì vui, hoa héo úa thì sầu...Trăm thứ bà rằng, vân vân và vân vân ...

Quá trình thực hiện một chuỗi hành động theo ước muốn là quá trình chuốc khổ vào thân và đó là một phần nằm trong cái mà người ta gọi là cuộc sống.

Hình như bên đạo Phật giải thích đó là khi tâm bị gá duyên và bị chấp kẹt. Lấy ví dụ trên nếu nhìn hoa không thấy đẹp, cảm nhận được cái đẹp không nảy sinh ước muốn có nó thì tất yếu chẳng bao giờ sinh ra đau khổ, thất vọng, buồn bã, ghen tuông, mặc cảm, tham vọng...Nói một cách khác niềm vui và hạnh phúc phải đánh đổi bằng những phiền muộn và bất hạnh và đó là chuỗi tuần hoàn không có điểm dừng.

Vậy, không muốn xảy ra hay muốn hạn chế bớt quá trình khổ ải đó phải chăng nhìn hoa thì biết hoa, đẹp hay không đẹp thì hoa cũng phải tàn, của mình hay không của mình thì hoa vẫn hiện hữu đời hoa? Coi bộ phức tạp! Thôi, nghĩ đơn giản hơn, để có những tấm hình chụp hoa đẹp lay động lòng người thì những bằng hữu đã phải rất vất vả bỏ công sức canh, rình...

Cho nên :

(Hình) Hoa là hoan lạc với ta 
Nhưng là (sự) đày ải với (mấy) cha chụp hình. =)) 

Thanks các nhiếp ảnh gia!

Thứ Hai, 31 tháng 10, 2011

Một ngày chạy ngoài đường


*
Đang đi trên đường với một  tốc độ bình thường bỗng bạn gặp phía trước một chiếc xe cà giựt, cà giựt lúc nhanh, lúc châm, lúc chạy làn trong lúc lấn làn ngoài... 99% là ngừơi điêu khiển chiếc xe đó đang sử dụng điện thoại di động. Nhiều khi tôi không hiểu tại sao họ lại không thể tắp vào lề dừng xe để có một cuộc đàm thoại bình thường đảm bảo an toàn cho chính bản thân và những ngừơi cùng tham gia lưu thông! Giống như hết thảy bọn họ đều là những người bận bịu kinh khủng và mỗi cuộc điện thoại bị lỡ có thể mất hàng triêu USD.

**

Tới một ngã 3 không đèn xanh, đèn đỏ, khi mọi người đang chậm tốc độ để nhường những người xin đường băng qua hướng ngược lại, thì bỗng có một cô gái mũ đen, áo đen, quân đen, kiếng đen, khẩu trang bịt kín mặt, đầu nghiêng nghiêng trong trạng thái ngó ngang ngó ngữa cứ phăng phăng thẳng tiến mặc những tiêng còi bấm báo động rất to ở phía đối diện. Khi mọi người chực chờ một cú big bang xảy ra thì may phước có một anh thanh niên kịp vọt lên vỗ vào người cô báo động cô sắp đâm sầm vào đám xe phía trước ( trong đó có mình). Cô dừng lại thản nhiên và khi đó mọi người mới thấy rõ là trên hai tai cô có sợi dây headphone lũng lẵng kéo gần xuống dưới ...rún.
Phụ nữ thì không nên đánh dù chỉ bằng một cành hoa nhưng lúc đó mình đã ước gì có thể sút môt cú sút bằng mu bàn chân (tức sút cẳng vịt) vào bàn tọa của kiều nữ này.

***
Nguyễn Văn Cừ khúc trường Lê Hồng Phong kéo lên cầu Nguyễn Văn Cừ vốn là điểm nóng mỗi chiều. Giữa hàng trăm chiếc xe gắn máy đang vật lộn chen từng cm đường cùng hàng trăm xe hơi và xe bus thì một anh tàn tật chạy xe ba bánh kéo một chị tàn tật ngồi xe lăn dàn hàng ngang như thế giới này chỉ có 2 ta.
Chỉ còn biết ...im lăng thở dài.

****
Chạy lên tới giữa cầu bắt gặp một anh thanh niên rất bảnh bao và lịch sự chỉ dùng tay phải chạy xe, tay còn lại ngoặc ra phía sau lưng để giữ một bé gái chừng 3 tuổi đang ngủ oặt ẹo phía sau. Trời ạ!, nếu vô cảm thì bạn sẽ dần trở thành một robot còn nếu không vô cảm thì bạn xem như bị buộc coi một tiếc mục xiếc không có bảo hô.

*****

Vào môt con đường nhỏ, khi làn đường cho một bên chỉ tầm độ 3m thì một cặp học sinh phổ thông chở nhau trên môt chiếc xe đạp chuyện trò rôm rã và nhất định không chạy phía trong đường. Bấm kèn xin vượt không được, mình chấp nhận chạy tàn tàn sau mấy em một đoạn. Nhưng, chiếc taxi phía sau mình thì nó không chịu như thế và cái gương chiếu hâu của chiếc taxi kéo lê 2 em khoảng 10m đường ngay trước mắt mình. Đôi khi, ranh giới giữa khỏe mạnh và tàn phế chỉ trong khoảnh khắc.

******

Ra đựơc đường lớn và tiếp tục gặp kẹt xe xen triều cường. Bằng mắt thường thị lưc 1/10 cũng có thể thấy là không thể nào có thể thoát ra khỏi cái dòng xe ngay tức thì ngoài việc kiên nhẫn và kiên nhẫn. Vậy mà đằng sau, phía trước, bên trái, bên phải những tiếng còi xe liên tục gào thét như đang nói thay chủ nó "tất cả tránh ra để tao đi".

Chợt nghĩ trong đám đông, nếu có một gã điên nào đó, chịu không nổi với những kích thích gây căng thẳng thần kinh mà rút "đồ chơi" dưới yên xe bổ loạn xạ, hay ngồi trên xe điên mà rú ga loạn xạ thì :

Trời ơi, bởi sa cơ giữa chiến trường thọ tiễn, nên Ngẫn Văn Ngơ đành chia tay vĩnh viễn...Bạch Thu Hà!

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

có lũ kỷ niệm...truớc, sau


 

*
Hôm nọ có xem qua bài viết, hình như của "Cô gái đồ long" bình luận về cú kinh doanh thất bại của Phương Nam Phim qua phi vụ Phạm Duy. Đại khái, "ngày trở về" của ông Phạm Duy được khuyến cáo chỉ nên coi là một chuyện bình thường chứ không xứng để coi là một sự kiện lớn.

Đọc hồi ký của ông Pham Duy thì cũng đủ thấy cuộc đời ông là một trong những đại diện tiêu biểu của những mảnh đời Việt trong lịch sử hiện đại. Kháng chiến chống thực dân Pháp, di cư vào Nam, sống và chống cộng sản cho đến 1975. Di tản qua Mỹ và tiếp tục chống cộng sản. Cuối đời trở về sống dưới chế độ ...cộng sản. Một con người như thế mà không bị đạn bắn tứ tung giữa lằn ranh hận thù tư tưởng thì mới lạ. Cá nhân tôi không thấy ông Phạm Duy giả tạo là mấy. Ông là một nhạc sĩ, là một thiên tài và là một ...con người. Con người thì chỉ thật với từng giai đọan trong đời sống vốn dĩ đầy giả tạo. Một con người mà thật và đẹp từ khi chào đời cho đến khi nhắm mắt xuôi tay chắc chỉ được in trên sách mô tả vài người thuộc vài xứ như ...Bắc Triều Tiên chẳng hạn.

Ông Phạm Duy bình thiên hạ bằng những bài tình ca. Việc tề gia ông cũng rất khéo. Qua bao thăng trầm vẫn nuôi con khôn lớn và đều thành đạt, Có hàng tá nhân tình nhưng chẳng người nào ghét bỏ ông suốt cuộc đời. Đến khi tóc bạc răng long vẫn ngồi thưởng thức và hái ra tiền từ những tác phẩm của mình.  Quá lý tưởng và đầy mãn nguyện cho một kiếp nhân sinh.

**
Tôi thích ca từ ông Phạm Duy hơn ông Trịnh Công Sơn dù cả hai ông đều là thiên tài. Mỗi bài thơ-nhạc của ông Duy là một sự xuyên suốt trong khi của ông Sơn tản lạc và mông lung ngay trong từng câu và từng đoạn. "Tình" trong ca từ của ông Sơn mang chất Thánh còn của ông Duy thì đời hơn, người hơn. Ông Sơn khiến người nghe phải cùng suy tư và hoang mang với những câu tự hỏi cuộc đời này là gì còn ông Duy thì hướng mọi người cùng ông chiêm nghiệm lại cuộc sống.

Rât nhiều câu của ông Duy nghe đơn giản nhưng cái ý tỏa ra bao la hết sức. Chẳng hạn như câu "Cho tôi lại từ đầu, chưa đi vội về sau" trong bài "Kỷ niệm". "Chưa đi vội" không chỉ là để hoài niệm những ký ức đẹp mà "chưa đi vội" còn tránh những tiếc nuối mãi hoài. Tôi nghĩ bất kỳ ai cũng đã từng có khoảnh khắc "đi vội" để rồi phải ân hận cả một thời gian dài hoặc có khi là cả cuộc đời. Có những việc, hành động, suy nghĩ v.v... chỉ cầm "chậm lại" một chút đủ để thay đổi cả số phận cho mình lẫn người khác.

Hay trong bài "Nghìn trùng xa cách", cả chục triệu người chắc chỉ viết nổi "những kỹ niệm" nhưng chỉ riêng ông mới có thể đặt bút là "lũ kỷ niệm". "Lũ kỷ niệm" có khi như cơn bão lòng, có khi như con sóng nhấp nhô tùy lũ lớn lũ nhỏ. "Lũ kỷ niệm" cũng tưởng như hình ảnh "lũ trẻ" lon ton ù té bước thấp, bước cao nhanh nhanh, chậm chậm. Dễ thương hết sức.

Có lũ kỷ niệm...truớc, sau!

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2011

Nghìn trùng xa cách

 

Nghìn trùng xa cách, người cuối chân trời   
Ðường dài hạnh phúc, cầu chúc cho người

Coi PBN 103, các cụ lão lủ khủ ra kể những giai thoại tình ca vừa thấy buồn, vừa thấy vui. Nếu cứ lý trí mà xét thì chắc các cụ sẽ bị giới nữ ném cả chục tấn ...đá vì chẳng có gì hay ho với những người thân hiện tại để mà hoài niệm những nhớ thương, thương nhớ cả hàng chục năm. Một trong những thông điệp của series Lost mà tôi rất thích là tất cả những gì xảy ra, những con ngừơi ta gặp gỡ, dù là thoáng qua, hay có mối gắn bó sâu đậm đều là một sự sắp đặt định sẵn (kiểu như nhân duyên của châu Á). Thế nên, xét trong cái riêng, cái tôi của mỗi người thì những kỷ niệm, những gì đã qua dù buồn hay vui, dù xấu hay tốt đều đáng để trân trọng cất giữ và đó là những món quà của cuộc sống.

Nhìn nhạc sĩ Thanh Sơn trong cơn bạo bệnh vẫn cố gắng nói " ...xin trả hết về cho người. cám ơn em đã cho tôi, tặng tôi những vết thương của tình yêu..." mới thấy được sức tàn phá mãnh liệt của chữ tình. Thảo nào mà Trịnh Công Sơn phải viết "Tình yêu như trái phá..." còn Trư Bát Giới trong phim chế Hồng Kông suốt ngày nghêu ngao "Đa tình tự cổ không dư hận..." mà không muốn thành Phật. 

"Chuyện đôi ta buồn ít hơn vui, lời khóc lời cười, trả hết cho người, cho người đi..." hay "mưa bên chồng, có làm em khóc, có làm em nhớ, những khi mình mặn nồng..." đúng với mọi chuyện tình trên thế gian. Chia tay thì muốn trả hết cho nhau kể cả ...thời gian chỉ để không vấn vương. Chia tay dù với bất cứ lý do gì thì bao giờ cũng là những lời trách móc đến cay độc, để sau đó bình lặng trong tâm hồn thì mới nhớ đến nhau thât đẹp.

Công nghệ hiện đại (chat, fone, webcam) ngày nay có thể khiến ngừơi ta yêu nhau chớp nhoáng chỉ trong vòng vài tháng dù ở cách xa 2 bên đầu đại dương nên những lá thư tình kiểu Trịnh Công Sơn thật sự không còn phù hợp. Những câu chuyện tình sến đẫm lệ  không mài ra gạo mà ăn, không biến ra túi LV mà đeo được. Ta quay cuồng trong vũ điệu kiếm tìm vật chất hiện thực và đắm chìm trong những giấc mơ riêng mình về những điều không có thật. Vấn đề nan giải khi tìm kiếm giá trị MỸ trong cuộc đời.

Đứng về góc độ xã hội học, cho dù mơ hồ không thực tế nhưng nếu giá trị MỸ được coi trọng ( hay tuyệt vời nhất là cả CHÂN-THIỆN-MỸ) và được số đông coi là đích của cuộc sống thì làm được gì? Chí ít là sau một đêm ân ái, những vần thơ "da em trắng, anh chẳng cần ánh sáng" chắc sẽ nhiều hơn những clip quay trộm bung lên mạng. Sau một cuộc chia tay ,những lời tự sự kiểu "em đi qua đời anh, không nhớ gì sao em?" sẽ nhiều hơn là những lời phỉ báng nhục mạ hay tệ hơn là ...cứa cổ nhau. :D

**

Cuối tuần với "Rabbit Hole", một phim rất khó nuốt. Nicole Kidman vẫn là một trong những phụ nữ hấp dẫn nhất thế giới trong trái tim triệu triệu gã đàn ông.

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2011

Dear John



"Dear John" là một câu chuyện đơn giản đến ngạc nhiên. John- một thanh niên đang phục vụ trong quân đội trải qua 2 tuần nghỉ phép ở quê nhà gặp được Savannah - một nữ sinh đang trong kỳ nghỉ hè. Họ yêu nhau trong thời gian ngắn ngủi rồi tạm xa nhau với những lời hứa hẹn. Thư đi tin lại rồi họ cũng gặp lại nhau. Sau sự kiện 911, John quyết định tái ngũ bỏ Savannah ra đi. Quá trình thư đi tin lại tiếp nối để rồi lá thư cuối John nhận được là lời chia tay. John dồn sức lực vào sự nghiệp binh trường và trở về gặp Savannah, anh biết đựơc lý do cô rời bỏ anh ta. Một lần nữa, John lại ra đi nhưng chính lần ra đi này đã giải thoát cho cả 2 được thực sự tự do trở lại với nhau một cách hết sức thuyết phục!

Có bạn hỏi tôi tại sao lại thích một cuốn phim cho tuổi teen này, tôi không trả lời được. Thật sự phim chả có gì hấp dẫn, mấy lần tôi định buông xuôi chuyển kênh và chỉ vì chút tò mò níu kéo lại mà thành đến...hết phim. Chẳng hạn như khi đang diễn ra chuyện tình bình thường của 2 bạn trẻ thì tôi nghĩ chắc phải có bí ẩn gì từ phía ông bố của John. Lúc buồn chán vì chẳng có gì là quan trọng hấp dẫn và bắt đầu nhủ thầm John lại bị chết như một kiểu tình tiết "anh tiền tuyến, em hậu phương" thì John lại sống nhăn trở về tìm gặp Savannah hết sức lãng nhách và nhạt nhẽo. Rồi đến khi biết đựơc cái lý do mà Savannah chia tay thì đang định thở dài thôi ôm nhau đi cho hết phim thì John bỗng bỏ đi. Tôi đang chuyển sang nghĩ bụng bỏ đi thì cũng hợp lý hóa ra lại có cái happy-end từ sự bỏ đi này. Ngộ!

Có lẽ, điều đọng lại trong phim không đến từ chuyện tình yêu, những kịch tính, những tình huống cao trào (vì có đâu mà đến) mà đến từ những chuyện bên lề tình yêu; từ số phận của các nhân vật sống bên cạnh những căn bệnh thời đại của xã hội : tự kỷ ở trẻ em và trầm cảm ở người lớn; từ ước mơ và hoài bão dần được coi là dị thường trong một thế giới ngày càng thực dụng và luôn xảy ra nguy cơ chiến tranh.

Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011

Nghịch chữ

- Đầu tiên là mình vớ được cái link từ điển Hán Việt Online : http://annonymous.online.fr/HVDic/onldic.php

- Sau đó mình tìm Đường Thi trên Google và tới link này : http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C6%A1_%C4%90%C6%B0%E1%BB%9Dng
và nhờ đó biết được Đường Thi tiếng Hán là 唐诗.

- Tiếp tục tìm kiếm 唐诗 trên Google thì tìm được link này : http://www.guxiang.com/shici/tangshi/index2.htm.

- Tiếp tục chọn ngẫu nhiên một link để bấm thì ra trang này : http://www.guxiang.com/shici/tangshi/chutang/chengziang/dengyouzhou.htm

- Trong trang trên có bài thơ sau :
登幽州古台
陈子昂
前不见古人,
后不见来者。
念天地之悠悠,
独怆然而涕下。

- Rồi, giờ đến công đoạn copy và paste để tra từ thì được một bài phiên âm sau :

ĐĂNG U CHÂU CỔ ĐÀI
Trần Tử Ngang
Tiền bất kiến cổ nhân
Hậu bất kiến lai giả
Niệm thiên địa chi du du
Độc sảng nhiên nhi di hạ

Quay ngược quay xuôi con chữ để đoán mò ngữ nghĩa khoảng 1h đồng hồ thì cảm thán ra được bài vè sau :

LÊN ĐÀI U CHÂU ( bản dịch của midup :D)
 
Ngó trước mặt, người xưa chẳng gặp
Ngoái sau lưng, không thấy khách xa
Giữa lòng trời đất bao la
Lệ rơi lã chả, tự ta thương mình.

- Sau đó search Lên Đài U Châu trên Google thì ra được trang này http://www.hoasontrang.us/tangpoems/duongthi.php?loi=68. Mèn ơi, có một loạt bản dịch Việt và Anh của những nhà thơ và học giả nổi tiếng :D

-- Bản dịch của Trần Trọng San --
Bài Ca Lên Đài U Châu
Ngoảnh lại trước: người xưa vắng vẻ
Trông về sau: quạnh quẽ người sau
Ngẫm hay trời đất dài lâu
Mình ta rơi hạt lệ sầu chứa chan
 
--Bản dịch của Tương Như --
Người trước chẳng thấy ai,
Người sau thì chưa thấy.
Gẫm trời đất thật vô cùng,
Riêng lòng đau mà lệ chảy.
 
-- Bản dịch của Trần Trọng Kim --
Trước chẳng thấy người xưa,
Sau chẳng thấy ai cả.
Ngẫm trời đất thăm-thẳm sao!
Riêng xót-xa lệ lã-chã.
 
-- Bản dịch của Phụng Hà --
Nhìn trước, cổ nhân chẳng thấy đâu,
Trông lui, lại chưa có người sau.
Ngẫm cõi đất trời vô cùng tận,
Một mình nhỏ lệ, lòng quặn đau.
 
-- Bản dịch của Nguyễn Minh --
Nhìn về trước không thấy người thời cổ
Ngoảnh về sau chưa thấy bóng ai qua
Ngẫm đất trời ôi sao quá bao la
Tủi thân phận đơn côi mà rơi lệ.
 
--Bản dịch của Anh Nguyên--
Lên đài U-Châu
Nhìn trước, chẳng thấy người xưa,
Ngó sau, nào thấy ai vừa đến đâu!
Mịt mờ trời đất thẳm sâu,
Mình ta thương cảm, lệ sầu tuôn rơi...
 
-- English Version --
On Climbing You-Chou Terrace
Ahead I cannot see the ancient faces,
Behind I cannot see the coming sages.
I brood upon the endlessness of Nature,
Lonely and sick at heart, with falling tears.
The Ancients
-- Translated by Robert Payne --
I look before, and do not see the ancientsLooking after,
I do not the the coming ages
Only Heaven and Earth will last forever
Alone I lament, and my tears fall down

Quởn không?
=))

Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2011

Ngàn lần như một

Có những bài hát không bao giờ xưa cũ, "Time after time" là một ví dụ, nó luôn gây cho tôi sự rung cảm ngàn lần như một.

Bảo đảm ai cũng từng một lần phải có lúc nằm thừ ngừơi ra và nghe những tiếng tích tắc của đồng hồ trong vô thức. Nghĩ về ai đó bằng sự bối rối như lạc vào mê cung, hoài niệm những phút giây đẹp đẽ, ngàn lần như một. (Lying in my bed I hear the clock tick, and think of you, caught up in circles confusion, Is nothing new, Flashback warm nights, Almost left behind, Suitcase of memories, time after time) 

Tôi rất thích cái điệp khúc "Đường đời lạc lối, hãy đến với em, ngàn lần như một (em luôn bên anh). Nếu anh hụt hẫng, hãy tựa vào em, em luôn đang chờ, ngàn lần như một" (If you're lost you can look and you will find me, Time after time. If you fall I will catch you I'll be waiting, Time after time). Thật ra, ý câu không mới, nó có rất nhiều trong những truyện, phim, nhạc dòng romantic nhưng ở đây nó có vẻ mang tính chân thực và bớt sến hơn. Không hiểu sao tôi cứ thích nghĩ "time after time" là "ngàn lần như một"!

Trong cuộc sống, có lẽ rất khó để nghe được câu trên trong tình bạn, tình yêu và cả trong hôn nhân hay nói đúng hơn là tôi chưa từng biết trường hợp nào vậy. Thú thật là riêng cá nhân tôi cũng chưa từng nghe ai nói câu này (tất nhiên là chỉ mang nội dung tương tự) và hình như cũng chưa từng nói với ai. 

Để nói ra đươc, cần rất nhiều yếu tố tổng hòa : sự tự tin, sự dũng cảm, sự mãnh liệt trong tình yêu, sự bao dung, sự hy sinh và sự chân thật. Dòng đời cũng thế, phù thịnh bao giờ cũng dễ hơn phù suy!

Cho nên các nàng nếu có thể bất giác nói được những câu như vậy với người yêu hoặc người chồng ( khi họ đang bế tắc, hụt hẫng) thì tôi chắc 99% gã gục vào lòng bạn cho dù có đang mang lốt cọc cằn,thô lỗ, rắn rỏi, tự tin, hào nhoáng bề ngoài ....Tương tự ở chiều ngược lại khi một lúc nào đó nghe lời thốt này từ miệng một gã đàn ông thì 99% hắn là sự chọn lựa tốt nhất của các nàng. Nó có giá trị gấp hàng triệu lần những câu Em yêu anh/ Anh yêu em hay Em là mật ngọt đời anh/ Anh là mặt trời của đời em... 

Và nếu như cả hai đều nhận được sự khẳng định "ngàn lần như một" từ phía đối tác thì đó thật sự là một cặp đôi khó có điều gì đánh bại được trong cuộc sống.

Version cho teen :
http://www.youtube.com/watch?v=gEprulJT8e4
http://www.youtube.com/watch?v=K0zMPJfz28Y

Version cho ai hoài niệm Pop 80
http://www.youtube.com/watch?v=VdQY7BusJNU

Version cho người già :
http://www.youtube.com/watch?v=SMznNlfLXP4
 

02/04/2011

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2011

Cha và con



Đêm qua nằm coi trên HBO phim "Pirate Radio" rất tếu! Phim nói về một giai đọan mà các đài radio tư nhân Anh quốc tự phát sóng chống lại sự độc quyền của nhà nước. Danh từ "Hải tặc Radio" phiếm chỉ các đài phát sóng đươc lập trên các con tàu nằm ngoài khơi hải phận quốc tế và phát vào đất liền. Phim là một kho âm thanh và hình ảnh để các tín đồ rock'n'roll nằm hoài niệm. Trong phim có một đoạn lúc tàu sắp chìm, thằng nhóc con lo cứu cha là một DJ còn cha thì lo cứu các đĩa nhạc, giai điệu bài "Father and Son" cất lên làm mình vừa buồn cười vừa cảm động.

Lần đầu tiên mình nghe "Father and Son" do chú Ronan Keating của Boyzone trình bày. Sau này nhờ một thời CD của các bạn China nằm dày đặc ngoài Huỳnh Thúc Kháng nên mới được biết đến version nguyên bản của Cat Stevents.

"Father and Son" là tranh cãi giữa một ông bố rock'n'roll và cậu con trai sau thế hệ hippie phản chiến. Ông bố không cần con học hành giỏi giang, đạo đức cách mạng, tu chí làm ăn gì sất "Cứ đơn giản, vui vẻ mà sống đi cưng. Những lỗi lầm tuổi trẻ có gì phải để tâm. Thích lấy vợ, cứ lấy, thích làm gì cứ làm. Những giấc mơ tươi đẹp của tuổi thanh xuân đến một lúc nào đó (như tuổi bố giờ nè, hehehe) rồi sẽ vỡ tan..." Ngược lại cậu con thì tức tưởi "Bố lúc nào cũng càm ràm nhai đi nhai lại có mấy câu đó mỗi khi con có chuyện. Chẳng bao giờ bố hiểu con ngay cả khi những lời bố nói là đúng. Con muốn biến khỏi đây..."

Một câu chuyện ngàn đời của cha và con hay đúng hơn là khoảng cách giữa 2 thế hệ. 

Cho đến bây giờ khi đứng tuổi (gõ từ này chán quá :D), thì mình thay đổi hoàn toàn trong việc nhận thức những giá trị cuộc sống và những quy nạp đạo đức mang tính ảo tưởng của xã hội. Chẳng hạn thật là ngớ ngẫn khi nhận xét một thằng con nhà nghèo tự mình làm ra tiền là giỏi giang đáng tự hào hơn một thằng con nhà giàu, có sẵn tiền cha mẹ cho để tiêu xài. Có gì là giỏi giang, tự hào trong chuyện phải làm bán sống bán chết vì sự tồn tại của bản thân? Ảo! Cuộc sống có vài chục năm, tự nhiên đẻ ra được sướng sẵn mới đáng để tự hào chứ!

Hay chuyện ca tụng những đứa trẻ mồ côi vượt lên trên số phận cũng vớ vẩn không kém. Đã mất cha, mất mẹ hay mất cả cha lẫn mẹ là một sự thiệt thòi tủi nhục về mặt tinh thần lẫn vật chất mà chỉ có kiếp sau mới gỡ được. Ngay cả khi cha mẹ không có chút của cải gì thì những lời càm ràm, bảo vệ, định hướng, kềm buộc... cũng là một thứ mà rất nhiều người mãi một đời không biết đến.

29/03/2011

Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2011

Bâng quơ với Hereafter của Clint Eastwood



"Hereafter (Bên kia thế giới)" kể về câu chuyện riêng lẽ của 3 nhân vật sống cách xa nhau cùng chung mối quan tâm. Một nàng phóng viện truyền hình người Pháp từng ở ngưỡng cửa cái chết sau một trận sóng thần, một chàng "dị nhân" người Mỹ có khả năng gọi hồn, một cậu bé ngừơi Anh mất đi anh trai song sinh chỉ trong khoảnh khắc để rồi sự ưu tư khắc khoải về thiên đàng và địa phủ là điểm để liên kết họ với nhau giữa thế giới vô cảm này. Một mô típ dẫn dắt dường như giống Babel phải không!

Gọi hồn không là đề cập mới trong phim ảnh. Ít nhất nó từng xuất hiện qua cảnh diễn xuất mê hồn của Whoopi Goldperg và Demi Moore trong "Ghost" (Chợt nhớ ...Oh, my love, my darling, I've hungered for your touch a long, lonely time....) hay từng được mô tả qua vai diễn của anh chàng ngừơi Mỹ gốc Hàn trong series "Lost" ( đang chiếu trên AXN và SCTV 16) nhưng đó chỉ là nền để thể hiện chủ đề tình yêu (Ghost) hoặc khai thác yếu tố giật gân (Lost). Có vẻ như qua "Hereafter", một trong những câu hỏi lớn của nhân loại "ta đi về đâu sau khi chết?" được các bậc thầy Hollywood đưa ra và nhìn nhận một cách khá nghiêm túc. Chính vì thế, những người yếu bóng vía sẽ không phải lạnh gáy, thót tim vì sợ trước một chủ đề ma quái. Những gì Clint Eastwood đem đến cho bạn là các scene xúc động "chạm đến con tim" (@ fan ca sĩ VN), một nội dung dễ hiểu dễ đoán và một loạt vấn đề để chiêm nghiệm sau khi xem xong.

Có một sự thú vị là khi cả Đông lẫn Tây đều xác tín chuyện gọi hồn thì có lẽ "linh hồn" gần như thoát ra khỏi tư tưởng tín ngưỡng và triết học và dần dần hiện hữu trong đời sống thực. Gõ đến đây, tôi sực nhớ đến mẫu tin đọc vài tháng trước nói về đạo diễn "Star Wars" tin vào sự khải huyền của năm 2012. Hoặc gần đây nhất, nhiều vị trẻ và vị già trên mạng ( có thể chẳng theo đạo giáo nào) chọn cho mình một avatar hay đưa lên status dòng "Prayer for Japan" một cách vô thức! Cầu cho Nhật thì đã hẳn nhưng cầu AI thì đó là cả một vấn đề tồn tại không lời đáp chẳng khác như bàn chuyện về ĐÂU sau khi chết là bao.

Trở lại với phim "Hereafter" thì Matt Damon và cặp song sinh nhóc tì Frankie McLaren/George McLaren sẽ là bảo chứng cho những ai không thích đề tài u ám này.

20/03/2011

Popular Posts